Cơn mưa đầu mùa trút xuống ngôi làng nhỏ dưới chân núi Thiên Đài, gột rửa đi lớp bụi bặm trên những nhành mai già nhưng không thể làm dịu đi nỗi bất an trong lòng Triệu Uyển. Kể từ ngày nghiên mực thảo dược tự vỡ tan, nàng không đêm nào ngủ yên. Những giấc mơ kỳ quái về dòng máu đỏ chảy tràn trên mặt lụa trắng và tiếng gào thét của cha nàng – Triệu Hùng – cứ ám ảnh nàng không dứt.
"Tiểu thư, người nghe tin gì chưa?" – Tiểu Liên hớt hải chạy vào, tà áo sũng nước mưa. – "Người dân ở phố huyện đang kháo nhau rằng Triệu gia đã tìm lại được 'Báu vật vô diện'. Triệu lão gia đang ráo riết bắt giữ các họa sĩ, bắt họ dùng máu để vẽ lại khuôn mặt trên bức họa đó. Ai không vẽ được đều bị đánh đập dã man."
Triệu Uyển đứng bật dậy, chiếc bút lông trong tay rơi xuống sàn. Nàng hiểu rất rõ điều đó nghĩa là gì. Bức tranh chân thực nhất mà nàng và Vĩnh Sơn đã dùng cả mạng sống để niêm phong nay đã rơi vào tay quỷ dữ. Nếu để Triệu Hùng tiếp tục điên cuồng như vậy, Trấn Thanh Thủy sẽ biến thành địa ngục, và linh hồn của tổ tiên sẽ không bao giờ được siêu thoát.
"Tôi phải đi, Tiểu Liên. Tôi phải lấy lại bức tranh đó." – Triệu Uyển kiên định nói.
"Nhưng người đi khác nào nộp mạng?" – Tiểu Liên lo lắng nắm lấy tay nàng.
"Tôi không còn là tiểu thư Triệu Uyển của ngày xưa nữa. Giờ tôi là Mai Cô, người hiểu rõ nhất cách chế ngự Huyết Mặc. Vả lại..." – Nàng đưa tay chạm vào nửa mảnh ngọc chim nhạn trên cổ – "Tôi có cảm giác, anh ấy vẫn còn ở đâu đó ngoài kia. Nếu bức tranh xuất hiện, chắc chắn anh ấy cũng sẽ tìm về."
Quyết định được đưa ra chớp nhoáng. Triệu Uyển gói ghém những thỏi mực thảo dược quý giá, chiếc hòm vẽ bằng gỗ đàn hương đã cũ và vài bộ đồ thô sơ. Nàng và Tiểu Liên rời khỏi ngôi làng ngay trong đêm mưa, hướng về phía Trấn Thanh Thủy. Để tránh sự tuần tra của đám lính Đốc quân, họ chọn đi theo con đường mòn băng qua thác nước Tử Thần – nơi mà mỗi bước đi đều khiến tim Triệu Uyển đau thắt vì nhớ về hình bóng Vĩnh Sơn lao mình xuống vực.
Đường đi gian nan hơn nàng tưởng. Chiếc hòm vẽ gỗ đàn hương – kỷ vật cuối cùng của Lâm gia – bị va đập vào vách đá, bản lề bị gãy khiến nắp hòm không thể đóng chặt.
"Tiểu thư, phía trước có một lán gỗ nhỏ bên suối. Hình như có người thợ mộc sống ở đó. Chúng ta ghé vào nhờ họ sửa cái hòm, nếu không mực và cọ sẽ hỏng hết mất." – Tiểu Liên chỉ tay về phía ánh lửa leo lét ẩn sau màn sưa thác nước.
Triệu Uyển gật đầu, nàng bước đi trong vô thức, không hề biết rằng sau cánh cửa gỗ đơn sơ ấy, định mệnh đang đợi nàng với một hình hài hoàn toàn khác.