Trong lán gỗ, mùi thơm của dăm bào và gỗ thông quện vào không khí ấm áp của ánh lửa than. Lâm Vĩnh Sơn – lúc này được gọi là "A Câm" – đang cặm cụi gọt giũa một thanh gỗ. Đôi mắt anh vẫn phủ một tầng sương mờ, nhưng đôi tai và đôi tay của anh đã trở nên nhạy bén đến lạ kỳ. Anh nghe thấy tiếng bước chân rón rén trên lá khô, tiếng mưa rơi vào nón lá và tiếng thở dốc của hai người phụ nữ đang tiến gần.
"Xin hỏi... có ai ở nhà không?" – Giọng của Tiểu Liên vang lên bên ngoài cửa.
Vĩnh Sơn khựng lại. Thanh gỗ trong tay anh rơi xuống đất. Giọng nói này... mùi hương này... Một cảm giác quen thuộc như luồng điện chạy dọc sống lưng anh. Anh vội vã đứng dậy, quờ quạng đi về phía cửa.
"Ư... ư..." – Anh chỉ có thể phát ra những tiếng ú ớ, bàn tay run rẩy mở cánh cửa gỗ.
Triệu Uyển đứng đó, dưới làn mưa mờ ảo. Nàng nhìn người đàn ông trước mặt: tóc tai bù xù, râu ria che kín nửa khuôn mặt, đôi mắt đờ đẫn không có tiêu cự và vết sẹo dài chạy dọc bên má. Nàng lùi lại một bước, cảm thấy vừa sợ hãi vừa có một nỗi xót xa vô hình dâng lên.
"Xin lỗi đã làm phiền, thợ mộc đại huynh." – Triệu Uyển cúi đầu, giọng nàng thanh tao như tiếng chuông gió. – "Chiếc hòm vẽ của tôi bị hỏng bản lề, đường xa mưa gió, không biết huynh có thể giúp tôi sửa lại một chút được không?"
Vĩnh Sơn đứng lặng như tượng đá. Khi nàng cất tiếng, cả thế giới bóng tối của anh như bừng sáng một tia chớp. Cái giọng nói ấy... không thể nhầm lẫn được. Đó là âm thanh thường xuyên xuất hiện trong những giấc mơ đứt quãng của anh. Anh muốn gọi tên nàng, muốn ôm lấy nàng, nhưng cổ họng anh đau rát và ký ức vẫn là những mảnh vỡ vụn vặt không thể ghép lại.
Anh run rẩy đưa tay ra đón lấy chiếc hòm gỗ từ tay nàng. Ngay khoảnh khắc ngón tay họ chạm vào nhau, cả hai đều khựng lại. Một sự rung động mãnh liệt khiến Triệu Uyển bàng hoàng. Bàn tay này, dù thô ráp vì lao động, dù đầy những vết chai sần, nhưng hơi ấm và cách rung nhẹ của nó lại giống "người ấy" đến kỳ lạ.
"Đại huynh, người không sao chứ?" – Nàng lo lắng hỏi.
Vĩnh Sơn vội vàng thu tay lại, anh quay lưng đi về phía bàn gỗ, bắt đầu làm việc một cách điên cuồng để che giấu sự xúc động. Anh chạm vào những dụng cụ vẽ trong hòm của nàng. Những thỏi mực thảo dược, những cây cọ lông thỏ... Mỗi món đồ đều khơi gợi lên trong đầu anh những hình ảnh chồng chéo: một căn phòng đầy nắng, một cô gái đang cười, và mùi hương của mực nhài.
Triệu Uyển ngồi bên đống lửa, lén quan sát người thợ mộc câm. Nàng thấy anh làm việc vô cùng khéo léo, đôi tay như có mắt, anh không cần nhìn vẫn có thể chọn đúng loại đinh nhỏ và búa gỗ. Đặc biệt, cách anh cầm dụng cụ, cách anh nghiêng đầu lắng nghe tiếng gỗ đều mang bóng dáng của một nghệ nhân tài hoa hơn là một thợ mộc làng.
"Tiểu thư, nhìn kìa." – Tiểu Liên thì thầm, chỉ vào góc phòng.
Ở đó có một bức tượng gỗ nhỏ tạc hình con chim nhạn đang tung cánh. Triệu Uyển tiến lại gần, cầm bức tượng lên. Tim nàng như ngừng đập. Những đường nét này, cách tỉa lông cánh này... nó giống hệt như cách Lâm Vĩnh Sơn vẫn thường vẽ cho nàng trên những cánh diều giấy ngày xưa.
"Cái này... là huynh khắc sao?" – Nàng quay lại nhìn Vĩnh Sơn, giọng run rẩy.
Vĩnh Sơn dừng tay, anh quay lại nhìn về phía nàng dù không thấy rõ. Anh gật đầu chậm rãi. Trong đầu anh, một cái tên bắt đầu hiện rõ hơn bao giờ hết. Một cái tên bắt đầu bằng chữ "U"...