Đêm càng về khuya, tiếng mưa ngoài hiên càng nặng hạt. Sau khi sửa xong chiếc hòm vẽ, Vĩnh Sơn đẩy nó về phía Triệu Uyển. Anh không muốn họ rời đi ngay, anh muốn nghe giọng nói của nàng thêm nữa. Anh lấy một thỏi mực thảo dược bị vỡ từ trong hòm, ra hiệu muốn nàng vẽ thử điều gì đó lên mặt gỗ phẳng.
Triệu Uyển hiểu ý. Nàng mỉm cười, một nụ cười thoáng buồn: "Được, coi như là trả công huynh. Tôi sẽ vẽ một nhành mai – loài hoa đã bảo vệ tôi suốt những ngày gian khó."
Nàng bắt đầu mài mực. Mùi hương của thảo dược lan tỏa khắp căn lán nhỏ. Vĩnh Sơn ngồi đối diện, đôi mắt mờ đục nhìn chăm chú vào từng cử động của nàng. Khi Triệu Uyển bắt đầu hạ bút, nàng khẽ ngâm nga giai điệu của ông nội Lâm Vĩnh Sơn – bản nhạc mà anh đã từng thổi sáo cho nàng nghe bên bờ sông Thanh Thủy.
Đô... Rê... Mi... Sol...
Tiếng hát khe khẽ của nàng như một chiếc chìa khóa vạn năng đâm sầm vào cánh cửa ký ức đang đóng chặt của Vĩnh Sơn. Những mảnh vỡ bắt đầu ghép lại: đêm hỏa hoạn, bức họa vô diện, cú nhảy xuống vực, và khuôn mặt của người con gái anh yêu nhất.
"U... Uyển..." – Một âm thanh khàn đặc, nghẹn ngào bật ra từ cổ họng Vĩnh Sơn.
Triệu Uyển sững sờ, chiếc bút lông trên tay nàng rơi xuống mặt gỗ, tạo thành một vệt mực dài. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt.
"Huynh... huynh vừa nói gì?"
Vĩnh Sơn đứng bật dậy, hơi thở dồn dập. Anh vứt bỏ chiếc bào gỗ, bàn tay run rẩy đưa lên chạm vào lớp băng gạc trên mắt mình, rồi từ từ tháo nó ra. Dưới ánh lửa bập bùng, đôi mắt anh đỏ hoe, dù vẫn còn mờ nhưng ánh nhìn của anh giờ đây đã có tiêu cự, chứa chan một tình yêu đau đớn và mãnh liệt.
"Uyển nhi... là anh... Vĩnh Sơn đây..." – Tiếng nói của anh tuy vẫn còn khó khăn nhưng đã rõ ràng từng chữ.
Triệu Uyển không tin vào tai mình. Nàng lao đến, dùng đôi tay run rẩy vén mái tóc bù xù của anh lên, nhìn thật kỹ những đường nét trên gương mặt ấy. Dù sẹo, dù râu tóc che phủ, nhưng ánh mắt ấy, cái cách anh gọi tên nàng thì không ai có thể giả mạo được.
"Vĩnh Sơn! Có thật là anh không? Anh vẫn còn sống?" – Triệu Uyển gào lên, nàng ôm chầm lấy anh, khóc nức nở như một đứa trẻ.
Vĩnh Sơn ôm chặt lấy nàng, mùi hương của nàng, hơi ấm của nàng khiến anh nhận ra mình thực sự đã trở về từ cõi chết. "Anh vẫn sống... Để bảo vệ em... Để hoàn thiện... bức họa của chúng ta..."
Tiểu Liên đứng ở góc phòng, nước mắt cũng tuôn rơi vì hạnh phúc. Cuộc hội ngộ sau những ngày tháng chia ly tưởng chừng như vĩnh viễn này như một phép màu giữa rừng già.
Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, Vĩnh Sơn bỗng đẩy nhẹ Triệu Uyển ra, vẻ mặt anh trở nên nghiêm trọng. Anh đã nhớ lại tất cả, kể cả lý do tại sao anh phải nhảy xuống vực.
"Uyển nhi, Triệu Hùng đã tìm thấy bức họa thật. Lão ta đang ép các họa sĩ dùng máu để khai nhãn. Chúng ta phải ngăn lão lại. Huyết Mặc khi được khai nhãn không đúng cách sẽ gây ra một tai họa lớn, nó sẽ nuốt chửng linh hồn của tất cả những ai có mặt trong buổi lễ đó."
Triệu Uyển gạt nước mắt, nàng nhìn vào chiếc hòm vẽ đã được sửa xong: "Em biết. Đó là lý do em đi tìm anh. Chúng ta sẽ cùng nhau quay lại Trấn Thanh Thủy. Em sẽ dùng Bạch Mực, còn anh sẽ dùng đôi tay phục chế của mình. Chúng ta sẽ kết thúc lời nguyền này mãi mãi."
Vĩnh Sơn nắm lấy bàn tay nàng, dù đôi mắt anh chưa hoàn toàn bình phục, nhưng giờ đây trái tim anh đã tìm thấy ánh sáng. "Được. Lần này, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ không để em đi một mình nữa."
Dưới hiên nhà, cơn mưa bắt đầu ngớt, nhường chỗ cho ánh bình minh lờ mờ phía chân trời. Một cuộc hành trình mới bắt đầu – cuộc hành trình của sự phục thù và cứu rỗi.