MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCổ Tích Đại Chiến: Cái Tết Vô TriChương 10: Phe "Bánh Chưng Full-Topping" Của Thạch Sanh: Sức Mạnh Cơ Bắp

Cổ Tích Đại Chiến: Cái Tết Vô Tri

Chương 10: Phe "Bánh Chưng Full-Topping" Của Thạch Sanh: Sức Mạnh Cơ Bắp

946 từ · ~5 phút đọc

Trong khi Tấm đang tĩnh tại gói ghém những giá trị đạo đức vào từng hạt sen, thì ở khu vực sân sau, một bầu không khí rầm rộ như công trường đang diễn ra. Thạch Sanh, với chiếc bụng vẫn còn kêu biểu tình sau vụ "hụt cơm trưa" do Thánh Gióng, đã quyết định phục thù bằng một dự án bánh chưng mang tầm vóc lịch sử.

"Làm đàn ông, gói bánh là phải ra chất đại ngàn!" Thạch Sanh vừa nói vừa vung chiếc búa thần nặng nghìn cân lên không trung. "Nhân đỗ xanh của chị Tấm chỉ để tráng miệng thôi. Bánh của chúng ta phải là Full-Topping!"

Sát cánh bên anh là Sơn Tinh – vị thần núi cũng đang tràn đầy nộ khí vì vụ tranh chấp bãi đỗ xe với Thủy Tinh lúc sáng. Hai gã khổng lồ đứng cạnh nhau, tạo nên một tổ hợp cơ bắp khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải e dè.

Vũ khí bí mật của phe này là một tảng thịt lợn rừng khổng lồ, săn chắc, được Thạch Sanh đích thân hạ gục bằng một cú "vỗ búa" nhẹ nhàng khi nó lỡ chân chạy ngang qua hàng rào homestay.

"Đại ca Sơn Tinh, anh giúp tôi giữ lá dong. Tôi sẽ dùng búa để... băm thịt!"

Nói rồi, Thạch Sanh vận nội công. Chiếc búa thần bỗng chốc quay cuồng tạo ra những luồng gió lốc. Thay vì dùng dao, anh dùng cạnh sắc của búa để thái thịt. Những lát thịt lợn rừng, bì dày một thốn, mỡ màng lấp lánh rơi xuống mâm đồng nhanh như máy chém công nghiệp.

"Chém đẹp!" Thạch Sanh hô lớn, kết thúc chiêu thức bằng một cú dậm chân khiến cả cái homestay rung rinh.

[Thông báo: Thạch Sanh vừa thực hiện kỹ năng 'Thái thịt bằng búa'. Độ thẩm mỹ của miếng thịt: 2/10. Độ nát của sàn gạch: 10/10. Hệ thống Thiên Đình trừ 50 điểm thanh lịch.]

Lý Thông từ trong bóng tối lại ló mặt ra, trên tay cầm một chiếc cân điện tử hiện đại. Gã nheo mắt nhìn tảng thịt: "Sanh ơi, chú thái to thế này thì một cái bánh chưng chứa được mấy miếng? Chú phải làm theo công thức 'siêu lợi nhuận' của anh. Thái mỏng như tờ giấy, rồi độn thêm mỡ phần loại 3 vào, bánh vừa béo vừa đỡ tốn thịt lợn rừng của chú. Để chỗ thịt thừa anh đem... bảo quản hộ cho."

Thạch Sanh nhìn Lý Thông với ánh mắt trong sáng đến mức đáng sợ: "Anh Thông nói gì lạ thế? Tết là phải ăn cho đã đời. Một cái bánh tôi sẽ nhét nửa tảng thịt, một nắm hạt tiêu to bằng nắm tay và sáu quả trứng muối. Ai ăn cái bánh này xong không tăng được 2 cân thì tôi đền mạng!"

Sơn Tinh gật đầu tán thưởng: "Đúng! Phải như thế mới xứng đáng với tầm vóc của thần thánh. Thủy Tinh mà thấy cái bánh này chắc chắn sẽ phải cúi đầu xin lỗi vì vụ xả nước lúc sáng!"

Công đoạn gói bánh bắt đầu. Nếu Tấm dùng tay để vuốt lá, thì Thạch Sanh dùng búa để... nén gạo. Anh cho gạo nếp vào khuôn, sau đó đặt một tấm gỗ lên trên và dùng búa thần gõ nhẹ một cái "Boong!". Chiếc bánh chưng bỗng chốc cứng ngắc như một viên gạch nung, vuông vức đến mức có thể dùng để xây tường thành.

Cám đi ngang qua, bịt mũi chê bai: "Kinh quá! Mùi thịt sống với mùi mồ hôi cơ bắp nồng nặc cả sân. Bánh chưng này mà mang lên TikTok của em thì chắc chắn bị gắn gậy 'nội dung bạo lực' mất thôi. Anh nhìn xem, nó to và thô kệch như cái bao cát vậy!"

Thạch Sanh không thèm chấp, anh chỉ tập trung vào chiếc lạt tre. Với sức mạnh của mình, mỗi khi anh thắt lạt, sợi tre kêu "rắc rắc" rồi siết chặt lấy chiếc bánh như một vòng kim cô.

"Xong một cái!" Thạch Sanh hào hứng giơ chiếc bánh nặng gần 5kg lên. "Bánh này mà đem luộc, chắc chắn mùi thơm sẽ bay đến tận cung trăng cho chú Cuội thèm chơi!"

Nhưng rắc rối bắt đầu xuất hiện khi phe "Cơ bắp vô tri" nhận ra một thực tế phũ phàng: Nồi áp suất và bếp điện từ của homestay không cách nào chứa nổi dù chỉ là... hai chiếc bánh chưng kiểu Thạch Sanh.

"Anh Thông, sao cái nồi này bé thế?" Thạch Sanh loay hoay ấn chiếc bánh vào nồi khiến chiếc nồi áp suất xịn xò kêu lên những tiếng rên rỉ thảm thiết.

Lý Thông lại xòe quạt ra, cười khẩy: "Anh đã bảo rồi, làm ăn phải có tính toán. Chú làm bánh 'khổng lồ' thì chú tự đi mà kiếm nồi nấu nhé. Tôi chỉ phụ trách quản lý tài chính, không phụ trách thuê xe cẩu bốc bánh vào nồi đâu!"

Thạch Sanh nhìn ra đống củi mình vừa chẻ lúc sáng, rồi nhìn chiếc búa thần. Một ý tưởng rồ dại nảy ra trong đầu anh: Nếu không có nồi to, anh sẽ dùng búa để... rèn ra một cái nồi từ những tấm tôn cũ sau vườn!

[Thông báo: Độ liều lĩnh của Thạch Sanh tăng 200%. Nguy cơ sập homestay đạt mức báo động đỏ!]

Phía bên kia sân, Tấm vẫn lặng lẽ nhìn sang với một nụ cười ẩn ý. Cô biết, thịt càng nhiều thì bánh càng khó chín, và sức mạnh cơ bắp đôi khi lại là kẻ thù lớn nhất của những điều tinh tế như hương vị Tết.