Sau khi phân chia chiến tuyến, khu vực bếp phía Đông của Homestay "Hòa Bình" chính thức trở thành "thánh địa" của Tấm. Khác với sự ồn ào náo nhiệt của phe Cám hay tiếng búa chát chúa của Thạch Sanh, không gian quanh Tấm mang một vẻ tĩnh lặng đầy áp lực.
Tấm ngồi trên một chiếc phản gỗ, đôi tay thoăn thoắt lau từng chiếc lá dong xanh mướt. Bên cạnh cô, nồi đỗ xanh đồ chín thơm lừng, trộn lẫn với hạt sen cung đình trắng ngần. Tấm không nhìn ai, miệng lẩm bẩm những câu đạo lý nghe như rót mật vào tai nhưng lại khiến người nghe lạnh sống lưng:
"Lá dong này phải lau hai mặt, mặt xanh để tạo màu, mặt bạc để giữ hồn. Con người cũng vậy, giao diện phải hiền nhưng hệ điều hành phải chiến thì mới sống sót qua mùa Tết này được."
Lý Thông, vốn đang lén lút định đi ngang qua để "thó" một nắm hạt sen đem bán lẻ, vừa nghe thấy thế liền rụt tay lại như chạm phải điện. Hắn cười xòa: "Chị Tấm này, chị làm bánh chay thì có ai ăn đâu? Hay là để em môi giới cho chị ít thịt lợn 'hết đát' của nhà địa chủ, em lấy hoa hồng nhẹ thôi?"
Tấm ngước mắt lên, nụ cười hiền hậu thường ngày không thấy đâu, thay vào đó là một ánh nhìn sắc lẹm: "Thông à, gieo nhân nào gặt quả nấy. Em gieo thịt thối thì em sẽ gặt được... một trận mổ tơi bời từ đội không quân của chị. Em có muốn thử không?"
Chưa dứt lời, Tấm đưa tay lên môi huýt nhẹ một tiếng "Suỵt... chít!". Ngay lập tức, từ trên cây khế cổ thụ, mười hai con chim sẻ béo mầm bay sà xuống, dàn trận theo hình chữ V ngay trên đầu Lý Thông, con nào con nấy mắt trợn ngược, mỏ nhọn hoắt sẵn sàng nghênh chiến.
"Ấy ấy, chị đại bớt giận! Em đi rửa bát tiếp đây!" Lý Thông tàng hình biến mất trong một nốt nhạc.
Tấm quay lại với công việc của mình. Cô lấy một nắm gạo nếp cái hoa vàng đã được ngâm nước lá riềng xanh mướt, rải đều lên lá dong. Kỹ thuật của Tấm không phải là gói bánh, mà là "truyền nội công". Mỗi chiếc bánh chay của cô đều được nén chặt, vuông vức đến mức có thể dùng làm vũ khí tự vệ nếu cần thiết.
Đúng lúc này, Cám cầm gậy selfie đi ngang qua, giọng nói choe choé phát loa trên livestream: "Mọi người ơi, nhìn nè! Chị Tấm đang làm 'Bánh Chưng Khổ Hạnh' đó. Không thịt, không mỡ, ăn vào chắc thanh thản đến mức bay thẳng lên trời luôn. Ai muốn giảm cân thì vào ủng hộ chị Tấm nhé, còn ai muốn sống sang chảnh thì qua Team Cám Matcha nào!"
Tấm không thèm nhìn máy quay, cô chỉ bình thản rắc thêm một ít tiêu sọ lên nhân đỗ: "Cám à, bánh chưng xanh bên ngoài xanh, bên trong trắng, tượng trưng cho lòng người ngay thẳng. Còn cái bánh màu hồng của em, chị e là bên trong toàn phẩm màu với mưu mô. Đẹp mã mà không có cốt cách thì chỉ là rác rưởi của Content thôi."
[Thông báo từ Hệ thống Thiên Đình: Tấm vừa tung đòn 'Đạo lý chí mạng'. Độ tự tin của Cám giảm 10%. Độ uy tín của nhân bánh chay tăng 5%.]
Cám tức tối định hét lên chiêu "Tiếng thét chói tai", nhưng nhìn thấy đàn chim sẻ của Tấm bắt đầu chuyển sang tư thế "chúi đầu cảm tử", cô ta liền hừ một tiếng rồi bỏ đi.
Tấm thở dài, đôi mắt thoáng hiện vẻ ưu tư. Cô rút từ trong túi cói ra một túi nhỏ chứa loại muối thần kỳ được chiết xuất từ nước mắt của chính mình trong những năm tháng ngồi nhặt đậu. Cô rắc nhẹ lên nhân bánh, lẩm bẩm: "Muối này mặn, đời này chát. 100 cái bánh này không chỉ để cúng, mà còn để dằn mặt những kẻ dám coi thường Hậu cần."
Phía xa, Thạch Sanh đang vác một con lợn rừng khổng lồ chạy về, miệng hò reo vang dội. Thủy Tinh thì đang hô mưa để rửa lá dong cho Cám. Cả homestay như một nồi lẩu thập cẩm sắp sôi sùng sục. Tấm vẫn bình thản gói chiếc bánh thứ 20, bàn tay thoăn thoắt thắt lạt tre, từng vòng lạt đều tăm tắp như được kẻ thước.
Đêm dần buông xuống, ánh lửa từ bếp lò của Tấm bắt đầu bập bùng, soi rõ gương mặt thâm trầm của vị "Bếp trưởng". Cô biết, nhân bánh chỉ là ngòi nổ, trận chiến thực sự sẽ diễn ra khi 100 chiếc bánh này cùng nhảy vào một nồi nước sôi.
"Giao diện hiền thì để ngắm, hệ điều hành chiến là để sống." Tấm nhếch mép, ánh lửa phản chiếu trong mắt cô một tia sáng đầy thách thức.