MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCổ Tích Đại Chiến: Cái Tết Vô TriChương 8: Thử Thách "Bánh Chưng Đoàn Kết": Nhiệm Vụ Bất Khả Thi

Cổ Tích Đại Chiến: Cái Tết Vô Tri

Chương 8: Thử Thách "Bánh Chưng Đoàn Kết": Nhiệm Vụ Bất Khả Thi

1,055 từ · ~6 phút đọc

Sau một đêm ngủ không yên giấc vì tiếng ngáy như sấm rền của Thạch Sanh và tiếng thông báo đẩy liên tục từ điện thoại của Cám, dàn nhân vật cổ tích bị đánh thức bởi một luồng sáng vàng rực rỡ chiếu thẳng vào cửa sổ. Không phải nắng sớm, mà là màn hình Hologram khổng lồ của Ngọc Hoàng đang lơ lửng giữa sân Homestay.

"Loa loa loa! Các cư dân của dự án Tết Sum Vầy nghe rõ đây!" Giọng Ngọc Hoàng vang lên, kèm theo hiệu ứng âm thanh cổ vũ của dàn thiên thần. "Giai đoạn khởi động đã kết thúc. Giờ là lúc các ngươi phải chứng minh mình xứng đáng có mặt trong sách giáo khoa năm sau. Thử thách chính thức: Gói 100 chiếc bánh chưng đoàn kết!"

Lý Thông vừa ngáp vừa lẩm bẩm: "Tưởng gì, có 100 cái bánh... để em thuê người làm cho nhanh."

[Thông báo: Phát hiện ý định gian lận. Nếu thuê người làm, Lý Thông sẽ bị biến thành con bọ hung dọn dẹp chuồng ngựa sắt cho Thánh Gióng trong vòng một tháng!]

Lý Thông lập tức ngậm miệng, mặt cắt không còn giọt máu. Ngọc Hoàng tiếp tục:

"Quy định rất đơn giản: Không được dùng phép thuật để biến ra bánh có sẵn. Phải tự tay lau lá, đãi đỗ, thái thịt. Bánh phải đạt chuẩn: Chín đều, xanh vỏ, đỏ lòng, và quan trọng nhất là phải thể hiện sự... đoàn kết. Thời hạn là đêm 30. Thất bại thì cứ xác định đi chăn trâu cho nhà địa chủ dài hạn nhé! Giải tán!"

Màn hình tắt phụt. Sân homestay rơi vào một khoảng lặng chết chóc trước khi bùng nổ thành một bãi chiến trường của những cái tôi quá khổ.

Tấm, với tư cách Trưởng ban Hậu cần, nhanh chóng xách giỏ đậu nành ra giữa sân: "Nghe đây mọi người, chúng ta cần một quy trình chuẩn. Chị sẽ phụ trách nhân bánh. Nhân bánh năm nay chị quyết định làm nhân chay: Đỗ xanh hạt sen, tẩm ướp thảo mộc thiên nhiên cho thanh tịnh tâm hồn, tránh nghiệp tụ vành môi."

"Dừng khoảng chừng là hai giây!" Cám giơ gậy selfie lên cắt ngang lời Tấm. "Chị Tấm ơi, chị sống ở thế kỷ nào rồi? Nhân chay nhìn lên hình chán chết đi được. Em đã đặt ship hỏa tốc bột matcha và màu thực phẩm từ Thiên Đình rồi. Bánh chưng năm nay phải có vỏ màu hồng Pastel, nhân trà xanh chảy tan chảy như lava mới thu hút được giới trẻ. Em sẽ đặt tên thương hiệu là: Pinky Chưng – Đậm vị Trendy!"

Thạch Sanh nãy giờ vẫn đang mài chiếc búa thần cạnh đống củi, nghe thấy thế liền đứng bật dậy, gương mặt đầy vẻ cương nghị: "Vớ vẩn! Bánh chưng hồng thì còn gì là khí chất anh hùng? Theo tôi, Tết là phải có thịt. Tôi sẽ vào rừng săn một con lợn rừng thật lớn, nhét nguyên cái đùi vào giữa bánh cho nó 'đúng chất đàn ông'. Ăn một miếng là thấy cả sức mạnh của núi rừng!"

"Lợn rừng?!" Tấm thét lên. "Em có biết sát sinh đầu năm là tổn phước không?"

"Thịt mỡ dưa hành cơ mà!" Thạch Sanh cãi lại. "Chị cho ăn hạt sen thì lấy đâu ra sức mà chặt củi?"

Trong lúc ba người đang cãi vã, Lý Thông đã nhanh tay lôi ra một chiếc máy tính bỏ túi, bấm tạch tạch: "Này mọi người, đừng cãi nhau vì những thứ phù du đó. Quan trọng là bài toán kinh tế. Tôi đã tính rồi, nếu chúng ta rút bớt 20% lượng gạo nếp của mỗi chiếc bánh, rồi độn thêm mùn cưa tinh chế vào, chúng ta sẽ dư ra một lượng gạo lớn để bán ra chợ đen đêm giao thừa. Lợi nhuận chia đôi, tôi 7 các người 3, thấy sao?"

Một chiếc dép từ phía ban công tầng hai bay thẳng vào đầu Lý Thông. Thủy Tinh đứng trên đó, tay cầm một gàu nước chuẩn bị dội xuống: "Ngươi mà dám độn mùn cưa vào bánh, ta sẽ cho sóng thần cuốn trôi cái vali đa cấp của ngươi ngay lập tức!"

Cuộc tranh luận nhanh chóng biến thành một mớ hỗn độn. Tấm huýt sáo gọi đàn chim sẻ đến đậu kín trên đống lá dong để "đánh dấu lãnh thổ", không cho Cám nhuộm hồng. Cám không vừa, cô ta mở loa điện thoại bật nhạc EDM cực mạnh khiến đàn chim bay loạn xạ. Thạch Sanh thì bắt đầu vác búa đi vòng quanh chuồng lợn của homestay khiến mấy con lợn kêu cứu inh ỏi.

Thánh Gióng là người duy nhất không tham gia cuộc chiến. Chàng đang lặng lẽ ngồi nhìn 100 chiếc lạt buộc bánh mà Ngọc Hoàng vừa gửi xuống. Gióng cầm một chiếc lạt lên, nhai thử một cái rồi nhăn mặt nhổ ra: "Cứng quá... không ngon bằng tre ngà."

"Mọi người im lặng!" Tấm gào lên, gương mặt hiền hậu thường ngày giờ đã hiện rõ hệ điều hành "Chiến". Cô rút trong túi cói ra một quả cầu màu đen trông như lựu đạn khói. "Ai còn ý kiến về nhân bánh chay của tôi, tôi sẽ cho người đó nếm thử combo 'Khói độc đậu nành' ngay tại chỗ!"

Cả đám khựng lại. Uy áp từ vị "Bếp trưởng" lúc này còn đáng sợ hơn cả Thiên lôi.

"Nhiệm vụ là 100 cái bánh." Tấm lạnh lùng tiếp tục. "Bây giờ, chia phe ra mà làm. Phe nào làm hỏng bánh, phe đó phải rửa bát cho cả hội đến hết mùng 10. Rõ chưa?"

Một cuộc chia phe bất đắc dĩ diễn ra: Tấm một mình một chiến tuyến nhân chay; Thạch Sanh và Sơn Tinh liên minh "nhân thịt lợn khổng lồ"; Cám và Thủy Tinh hợp tác làm "bánh chưng đại dương màu hồng"; còn Lý Thông thì tàng hình đi tìm cách... ăn bớt nguyên liệu.

Thử thách 100 chiếc bánh chưng vừa mới bắt đầu mà mùi thuốc súng đã át cả mùi lá dong. Liệu đoàn kết là gì khi mà mỗi nhân vật đều muốn cái bánh của mình phải là "vô địch thiên hạ"?

Homestay Hòa Bình đêm nay chắc chắn sẽ không có hòa bình.