MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCổ Tích Đại Chiến: Cái Tết Vô TriChương 7: Bữa Cơm Đầu Tiên: Khi Thánh Gióng Ăn Sạch Cả Nồi Cơm Điện

Cổ Tích Đại Chiến: Cái Tết Vô Tri

Chương 7: Bữa Cơm Đầu Tiên: Khi Thánh Gióng Ăn Sạch Cả Nồi Cơm Điện

1,015 từ · ~6 phút đọc

Mùi thơm từ gian bếp của Tấm bắt đầu lan tỏa khắp Homestay "Hòa Bình", len lỏi qua những kẽ hở của cánh cửa gỗ, đánh thức khứu giác của những cái bụng đang cồn cào. Sau một buổi sáng đầy rẫy những màn "combat" từ bãi đỗ xe đến phòng tắm, cuối cùng thì khoảnh khắc hòa bình giả tạo nhất trong ngày cũng đã đến: Giờ ăn trưa.

Tấm bưng nồi thịt kho tàu – thứ mà cô đã phải dùng hết kỹ năng để cứu vãn sau khi bị Thạch Sanh "ép đá" – đặt lên chiếc bàn tròn giữa sân. Thạch Sanh giúp chị bưng một rổ rau sống tươi rói, trong khi Thủy Tinh và Sơn Tinh vẫn đang lườm nhau xem ai sẽ ngồi vào chiếc ghế có hướng gió mát nhất.

"Mời cả nhà dùng bữa!" Tấm nhẹ nhàng nói, tay tháo chiếc tạp dề đầy vết dầu mỡ. "Cơm trong nồi cơm điện cỡ đại, mọi người cứ tự nhiên nhé."

Cám là người nhanh nhất. Cô ta cầm bát, nhưng không phải để xới cơm mà để... setup ánh sáng. "Chờ đã! Đừng ai động đũa! Cám phải quay clip 'What I eat in a day tại Thiên Đình' đã. Màu thịt này hơi bị cháy cạnh, thiếu độ bóng, để em chỉnh thêm filter 'Sunset' cho nó hấp dẫn."

Lý Thông, với đôi tay còn sũng nước và nồng nặc mùi nước rửa chén, lủi thủi ngồi vào góc bàn. Hắn đang tính toán xem nên gắp miếng thịt nào to nhất để bù đắp lại tổn thất tinh thần thì bỗng nhiên, một luồng gió mạnh quét qua sân.

Cánh cổng homestay rung lên bần bật. Thánh Gióng, người nãy giờ vẫn im lặng ngồi lau chùi chiếc "ngựa sắt" phân khối lớn ở góc vườn, bỗng nhiên đứng bật dậy. Đôi mắt chàng rực cháy một ngọn lửa mà chỉ những người chưa ăn sáng từ năm 2000 trước Công nguyên mới hiểu được.

"Đến... giờ... rồi..." Gióng thốt lên ba chữ, giọng trầm đục như tiếng trống trận.

Chàng bước tới bàn ăn với tốc độ của một vận động viên điền kinh cấp vũ trụ. Không cần bát, không cần đũa, Gióng đi thẳng tới chiếc nồi cơm điện công nghiệp dung tích 10 lít – thứ mà Tấm đã chuẩn bị để cả nhóm ăn đến chiều.

"Này Gióng, từ từ đã..." Thạch Sanh chưa kịp dứt lời thì một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra.

Gióng mở nắp nồi. Một làn khói trắng bốc lên. Chàng không xới cơm, mà chỉ đơn giản là nhấc bổng toàn bộ chiếc lõi nồi cơm điện lên bằng một tay. Trong ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả mọi người, Gióng há miệng thật to.

"Hút trọn combo!"

Một tiếng "Sụt" kéo dài khoảng 5 giây vang lên. Toàn bộ số cơm trắng tinh khôi, nóng hổi biến mất tăm vào cái "hố đen" mang tên thực quản của Gióng. Chưa dừng lại ở đó, chàng tiện tay cầm luôn bát nước mắm tỏi ớt đổ vào đĩa thịt kho, rồi trút sạch cả đĩa thịt lẫn bát canh khổ qua vào nồi.

Chỉ trong vòng đúng 30 giây, chiếc bàn tròn vốn đầy ắp món ngon giờ chỉ còn lại... rổ rau sống và mấy chiếc bát không của Cám.

Cám đứng hình, chiếc điện thoại vẫn đang ở chế độ ghi hình: "Ơ... review cái gì bây giờ? Review cái nồi không à?"

Lý Thông run rẩy cầm chiếc đũa, thọc thử vào cái đĩa thịt nay chỉ còn lại vài sợi hành lá: "Gióng... đại ca... anh không để lại cho anh em miếng cháy nào sao?"

Thánh Gióng đặt chiếc nồi không xuống bàn với một tiếng "Kịch" đanh thép. Chàng lấy vạt áo bào lau miệng, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, rồi nhìn chằm chằm vào rổ rau sống của Thạch Sanh.

"Vẫn... còn... đói..."

Gióng đưa tay nhổ phắt chiếc cột cờ bằng tre ở góc sân homestay, tước đi vài chiếc lá rồi dùng nó làm... tăm. Chàng nhìn về phía chuồng lợn của nhà hàng xóm với ánh mắt đầy suy tư.

[Thông báo từ Hệ thống Thiên Đình: Cảnh báo! Thánh Gióng đã tiêu thụ 50.000 calo trong 1 phút. Chỉ số 'No' đạt 10%, chỉ số 'Nguy hiểm' đạt 90%. Khuyến nghị: Cất hết đồ vật dài và nhọn trước khi Gióng nhổ lên làm vũ khí đi săn!]

"Chị Tấm ơi, giờ sao?" Thạch Sanh mếu máo, bụng kêu "ục ục" đầy ai oán. "Tôi chặt củi cả buổi sáng, giờ đến hạt cơm cũng không có mà ăn."

Tấm nhìn cái nồi sạch bóng như vừa được đánh bóng bằng hóa chất, rồi nhìn Thánh Gióng đang bắt đầu nhìn sang chiếc đùi của con Voi chín ngà của Sơn Tinh với vẻ thèm thuồng. Cô thở dài, tay thò vào túi cói:

"Gieo nhân nào gặt quả nấy. Chị đã đoán trước là có 'hố đen' ở đây rồi." Tấm rút ra một nắm đậu nành thần kỳ. "Sanh, đi nhóm bếp lại đi. Thủy Tinh, phun ít nước sạch vào đây. Chúng ta nấu... mì gói thần thánh. Cám, em tắt livestream đi, cảnh cả hội ăn mì tôm không sang chảnh chút nào đâu."

Bữa cơm đầu tiên tại Homestay Hòa Bình kết thúc trong cảnh tượng dở khóc dở cười: Sáu vị nhân vật cổ tích lừng lẫy ngồi quây quần bên một nồi mì tôm khổng lồ, trong khi Thánh Gióng ngồi ở góc sân, buồn bã gặm nốt chiếc cột tre vì chưa đủ no.

Bóng chiều đổ xuống làng cổ, báo hiệu một ngày đầu tiên "đoàn kết" sắp trôi qua. Nhưng tất cả đều biết, thử thách thực sự vẫn chưa bắt đầu. Bởi vì sáng mai, nhiệm vụ "100 chiếc bánh chưng" sẽ chính thức được kích hoạt, và đó mới là lúc những ngòi nổ thực sự bắt đầu bùng cháy.

"Tết này... chắc là dài nhất trong lịch sử rồi," Lý Thông vừa húp nước mì vừa lẩm bẩm, mắt vẫn không rời cái vali chứa mứt giả của mình.