Trong khi Thạch Sanh đang ngồi ngoài sân gẩy đàn EDM với gương mặt đầy hối lỗi, và Tấm đang bận rộn dọn dẹp bãi chiến trường thịt băm trong bếp, thì Lý Thông – kẻ vừa thực hiện kỹ năng "Tàng hình" ngoạn mục – đang có mặt tại khu vực phòng khách.
Hắn không đi vệ sinh như đã tuyên bố. Hắn đang bận rộn mở chiếc vali nặng trịch của mình ra, nhưng bên trong không phải quần áo hay đồ dùng cá nhân. Thay vào đó là hàng chục túi nilon sặc sỡ, in chữ "Mứt Tết Truyền Thống – Công Thức Gia Truyền Của Mẹ Lý".
Lý Thông lấy ra một chiếc biển hiệu nhỏ bằng gỗ, đặt ngay ngắn trên bàn trà: "QUẦY GIAO DỊCH BẤT ĐỘNG SẢN & ĐẶC SẢN THIÊN ĐÌNH – CHI NHÁNH LÝ THÔNG".
"Khà khà, thiên thời, địa lợi, nhân hòa là đây chứ đâu!" Lý Thông xoa hai bàn tay vào nhau, đôi mắt hí đảo liên tục như radar dò sóng. "Homestay này tuy nhỏ nhưng tập hợp toàn khách hàng tiềm năng. Một gã thần núi giàu nứt đố đổ vách, một gã thần nước lắm ngọc trai, và một con nhỏ TikToker thích đồ hiệu. Không đào mỏ lúc này thì đợi đến bao giờ?"
Đúng lúc đó, Sơn Tinh lững thững đi vào phòng khách, tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau bùn sau vụ dọn dẹp bãi đỗ xe. Thấy Lý Thông, Sơn Tinh tò mò tiến lại gần:
"Này anh bạn, Ngọc Hoàng bảo chúng ta đến đây để gói bánh chưng cơ mà? Anh bày trò buôn bán gì ở đây thế?"
Lý Thông lập tức nở nụ cười thương hiệu – loại nụ cười mà người ta thường thấy ở các tư vấn viên bảo hiểm đa cấp. Hắn kéo ghế mời Sơn Tinh ngồi:
"Ối giời ơi, đại ca Sơn Tinh! Em đang lo cho đại ca đây. Đại ca nhìn xem, cái homestay này chật chội, lại còn hay bị ngập lụt do lỗi kỹ thuật của 'ai đó'. Đại ca có muốn sở hữu một căn penthouse trên đỉnh mây, view nhìn thẳng vào cung Quảng Hàn, sổ đỏ vĩnh viễn không? Em đang có suất ngoại giao, giá chỉ bằng... nửa kho báu núi Tản Viên của đại ca thôi!"
Sơn Tinh gãi đầu: "Ta có núi rồi, mua thêm làm gì?"
"Ấy, đại ca phải nghĩ đến tương lai chứ!" Lý Thông hạ thấp giọng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. "Tết này Ngọc Hoàng livestream, cả thiên hạ nhìn vào. Đại ca mà không có bất động sản nghỉ dưỡng để mời Hằng Nga xuống chơi thì mất mặt lắm. Mà thôi, nếu đại ca chưa muốn chốt đất, thì mời đại ca dùng thử mứt gừng 'Organic' nhà em. Ăn vào là ấm bụng, tăng cường nội công, chém gió không biết mệt!"
Lý Thông chìa ra một miếng mứt gừng vàng óng ánh nhưng bốc mùi... hăng hắc của phẩm màu hóa học. Sơn Tinh, vốn tính thật thà, định cầm lấy ăn thử thì một tiếng "Chát" vang lên.
Cám từ đâu xuất hiện, dùng gậy selfie gạt phắt miếng mứt khỏi tay Lý Thông.
"Đừng có nghe lão này lừa đại ca ơi!" Cám bĩu môi, dí sát camera điện thoại vào túi mứt của Lý Thông. "Cả nhà nhìn xem nhé, mứt này in hạn sử dụng năm 2023, mà giờ là 2026 rồi! Màu này là màu thực phẩm rẻ tiền chứ Organic cái nỗi gì. Lão này định bán hàng giả cho thần thánh đấy!"
Lý Thông giật mình, vội vã giấu túi mứt ra sau lưng, mặt không biến sắc: "Cô em nói gì thế? Đây là mứt... ủ lâu năm cho nó ngấu, giống như rượu vang ấy! Càng để lâu càng quý!"
"Quý cái con khỉ!" Cám quay sang Sơn Tinh. "Đại ca nhìn cái hợp đồng bất động sản lão để trên bàn xem. 'Dự án Penthouse Mây Trắng' nhưng địa chỉ lại là... gốc cây đa của chú Cuội. Lão định bán đất công ích của thiên đình à?"
Sơn Tinh nghe xong liền đập bàn đứng dậy, khiến chiếc biển hiệu của Lý Thông bay thẳng vào gầm ghế: "Lý Thông! Ngươi dám lừa cả thần núi sao? Có tin ta cho một ngọn núi đè bẹp cái quầy hàng này của ngươi không?"
Lý Thông thấy tình hình chuyển biến xấu, lập tức kích hoạt kỹ năng "Đổ vỏ". Hắn chỉ tay ra ngoài sân, nơi Thạch Sanh đang ngồi:
"Ấy đại ca bớt giận! Không phải em! Là Thạch Sanh đấy! Chính cậu ta bảo em mang chỗ mứt này đến để kiếm tiền mua thêm thịt lợn rừng cho đại ca ăn Tết. Cậu ta bảo đại ca... dễ tin người nên cứ bán giá cao vào. Em chỉ là người làm thuê thôi!"
Thạch Sanh nghe thấy tên mình, ngơ ngác vác búa chạy vào: "Anh Thông gọi em à? Có việc gì cần giúp không?"
Sơn Tinh nhìn Thạch Sanh, rồi lại nhìn Lý Thông. Vì Thạch Sanh có kỹ năng "Kháng hiệu ứng", tâm hồn quá trong sáng nên dù Lý Thông có nói dối cỡ nào, Thạch Sanh vẫn nhìn thẳng vào mắt Sơn Tinh và cười thật thà:
"Đại ca đói à? Mứt đó anh Thông bảo là để cúng, không được ăn đâu. Để em đi hái ít quả rừng cho đại ca nhé!"
Sơn Tinh thở phào, nhận ra ngay ai mới là kẻ lừa đảo. Thủy Tinh lúc này cũng từ dưới hồ leo lên, người còn sũng nước, nghe thấy chuyện liền cười hô hố:
"Lý Thông ơi là Lý Thông, ngươi định lừa cả đám này à? Bán mứt giả trên livestream của Cám thì đúng là vuốt râu hùm rồi. Cẩn thận không ta cho du thuyền của ta đè nát cái vali 'khởi nghiệp' của ngươi bây giờ!"
[Thông báo từ Hệ thống Thiên Đình: Phát hiện hành vi gian lận thương mại và lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Trừ 1000 điểm uy tín của Lý Thông. Hình phạt: Lý Thông phải đi rửa toàn bộ số chén đĩa sau bữa trưa của cả nhóm!]
"Rửa bát?!" Lý Thông rụng rời chân tay. Hắn nhìn xuống chồng chén đĩa bẩn trong bếp mà Tấm vừa mới chuyển ra – vốn là kết quả của việc Thánh Gióng vừa mới "ăn nhẹ" ba bát tô cơm nguội.
"Không! Tôi là quản lý tài chính cơ mà! Quản lý không bao giờ rửa bát!" Lý Thông gào lên tuyệt vọng, nhưng Thạch Sanh đã vui vẻ xách cổ áo hắn kéo vào bếp.
"Đi thôi anh Thông! Em sẽ đứng cạnh cổ vũ anh, anh rửa, em tráng, tình anh em mình lại bền lâu!"
Cám đứng bên cạnh cười ngặt nghẽo, không quên quay cận cảnh gương mặt đau khổ của Lý Thông để làm clip: "Cái kết cực căng cho gian thương định lừa thần thánh".
Tết ở Homestay Hòa Bình mới chỉ ngày đầu tiên mà điểm uy tín của các thành viên đã tụt dốc thê thảm. Tấm đứng ở cửa bếp, nhìn Lý Thông đang mếu máo cầm miếng bọt biển, khẽ lắc đầu:
"Đã bảo rồi, gieo nhân nào gặt quả nấy. Anh muốn bán bánh chưng giá cắt cổ đúng không? Đợi đấy, để xem anh có trụ nổi qua mùa rửa bát này không đã!"