Sau những màn tranh giành phòng tắm và bãi đỗ xe nảy lửa, một vấn đề cấp bách hơn cả đã xuất hiện: Cái bụng của dàn nhân vật cổ tích bắt đầu biểu tình. Và theo sự phân công từ "App Thiên Đình", Thạch Sanh – anh chàng Tanker với tâm hồn trong sáng như pha lê – được chỉ định vào bếp trợ giúp chị Tấm chuẩn bị bữa trưa đầu tiên.
Thạch Sanh bước vào căn bếp của Homestay "Hòa Bình" với một vẻ mặt đầy quyết tâm. Trên vai anh vẫn là chiếc búa thần nặng hàng tạ, lưỡi búa sáng loáng phản chiếu ánh đèn led âm trần sang trọng.
"Chị Tấm yên tâm, có sức người sỏi đá cũng thành cơm. Chị cần củi cỡ nào? Tôi chẻ một nhát là ra ngay!" Thạch Sanh hào hứng, bắp tay cuồn cuộn nổi lên khi anh đặt chiếc búa xuống sàn bếp.
"Rắc!" Một viên gạch men cao cấp dưới chân anh nứt đôi.
Tấm, lúc này đang bận rộn đeo tạp dề và nhặt rau, khẽ thở dài: "Sanh ơi, đây là bếp điện từ đời mới nhất, không dùng củi. Cái búa của em... có lẽ nên để ngoài sân để canh cửa cho nó lành."
Thạch Sanh gãi đầu, vẻ mặt vô tri nhìn chiếc bếp phẳng lì, đen bóng. "Không dùng củi? Vậy lửa ở đâu ra? Hay là mình phải dùng nội công truyền vào hả chị?"
Lý Thông từ đâu lẻn vào, tay cầm cái quạt giấy phe phẩy, cười khẩy: "Ôi giời ơi, đúng là cái đồ cơ bắp vô trí. Để tôi chỉ cho, cái này gọi là công nghệ 4.0. Chú cứ đứng đó mà học tập anh."
Nói đoạn, Lý Thông đưa tay nhấn nút cảm ứng trên mặt bếp. Một tiếng "Tít" vang lên, vòng tròn đỏ rực hiện ra. Thạch Sanh ố á ngạc nhiên, mắt sáng rực như trẻ con thấy kẹo.
"Kỳ diệu thật! Không có khói mà cũng có lửa!" Thạch Sanh thốt lên. "Vậy giờ tôi làm gì đây chị Tấm?"
"Em giúp chị thái chỗ thịt lợn rừng này nhé," Tấm chỉ vào tảng thịt lớn trên bàn. "Thái mỏng để xào với hành khô."
Thạch Sanh gật đầu lia lịa. Anh định cầm chiếc dao thái nhỏ trên kệ lên, nhưng cảm thấy nó quá mỏng manh so với sức mạnh của mình. Anh nhìn chiếc búa thần, rồi lại nhìn tảng thịt. Một ý tưởng "thiên tài" nảy ra.
"Dao nhỏ thế này làm sao mà nhanh được. Chị né ra để tôi biểu diễn kỹ năng 'Chém đẹp'!"
Chưa kịp để Tấm ngăn cản, Thạch Sanh vung búa thần lên cao. Một luồng uy áp tỏa ra khiến mớ rau muống trên bàn bay tứ tung. "Uỵch!" một tiếng khô khốc vang lên.
Tảng thịt lợn rừng không bị thái mỏng. Nó bị chiếc búa nén chặt xuống mặt bàn đá Granite, biến thành một lớp màng thịt mỏng dính... gắn chặt vào mặt bàn không gỡ ra được. Tệ hơn nữa, sức nặng của cú đánh khiến cái bàn đá nứt toác một đường dài, lan tận xuống chân bàn.
"Hỏng rồi..." Thạch Sanh lẩm bẩm, mặt nghệt ra.
"Sanh ơi là Sanh!" Tấm thét lên, tay ôm đầu. "Chị bảo thái thịt chứ chị có bảo em đóng cọc đâu! Cái bàn này Ngọc Hoàng mà thấy là ngài trừ sạch lương thực của cả bọn đấy!"
Lý Thông thấy biến, lập tức thu quạt lại, lùi dần ra phía cửa: "Ấy ấy, cái này là lỗi của Thạch Sanh nhé. Tôi chỉ là người bật bếp thôi, không liên quan. Tôi đi... đi vệ sinh đây!" Và nhanh như một cơn gió, gã "lươn lẹo" biến mất hút vào bóng tối hành lang.
Đúng lúc này, Cám bước vào, gậy selfie vẫn giơ cao như một món trang sức không thể tách rời. Cô ta vừa nhìn thấy cái bàn nứt và tảng thịt bẹp dúm liền cười sặc sụa:
"Trời ơi, nhìn kìa cả nhà! Anh thợ xây Thạch Sanh đang dùng búa để nấu ăn này! Chắc đây là món 'Thịt lợn ép đá' nổi tiếng trong truyền thuyết đây mà. Mọi người thả tim cho sự vô tri này đi ạ! #ThạchSanhNấuĂn #ThấtBạiToànTập #BếpHòaBình."
Thạch Sanh mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Anh lúng túng cầm chiếc nồi áp suất lên định cứu vãn tình hình bằng cách nấu canh, nhưng bàn tay quá khổ của anh lỡ bóp mạnh một cái làm chiếc nắp nồi móp méo, không thể đóng lại được nữa.
"Để tôi sửa... tôi sửa được mà!" Thạch Sanh cuống quýt dùng tay không nắn lại cái nồi. Tiếng kim loại kêu ken két khiến người nghe rợn cả tóc gáy.
[Thông báo từ Hệ thống Thiên Đình: Phát hiện hành vi phá hoại tài sản công cấp độ 1. Độ bền Homestay giảm xuống còn 72%. Cảnh báo: Thạch Sanh bị cấm chạm vào bất kỳ thiết bị điện tử nào trong vòng 24 giờ tới!]
Tấm thở ra một hơi dài đầy cam chịu. Cô lấy từ trong túi cói ra một nắm hạt đậu nành, rắc lên bàn đá bị nứt. Kỳ lạ thay, những hạt đậu tỏa ra ánh sáng xanh dịu nhẹ, vết nứt trên bàn từ từ khép lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Em ra ngoài sân chẻ củi... à không, ra ngoài sân quét lá đi Sanh," Tấm nói, giọng mệt mỏi. "Cái bếp này không dành cho những người có sức mạnh 'bình định thiên hạ' như em đâu."
Thạch Sanh lủi thủi vác búa đi ra sân, trông tội nghiệp như một chú gấu bị phạt. Anh không hiểu sao mình chỉ muốn giúp mà mọi thứ cứ hỏng bét cả lên. Anh ngồi xuống bậc thềm, lấy chiếc Đàn thần ra gẩy một bản nhạc EDM buồn bã. Tiếng đàn kỳ ảo vang lên khiến mấy con gà trong vườn cũng ngừng bới đất, đứng ngẩn ngơ.
Cám vẫn không buông tha, đứng cạnh đó quay clip: "Cả nhà thấy chưa, buồn quá nên anh ấy đánh nhạc quẩy luôn kìa. Đúng là cơ bắp vô tri có khác!"
Bên trong bếp, Tấm nhìn chiếc nồi áp suất bị móp, rồi lại nhìn ra ngoài sân nơi Thạch Sanh đang ngồi. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười thâm trầm ẩn chứa chút đồng cảm.
"Đúng là một lũ trẻ con nghìn năm tuổi," Tấm lẩm bẩm. Cô huýt sáo một tiếng, đàn chim sẻ lại bay vào, lần này chúng ngậm theo những gia vị cần thiết từ trên kệ cao xuống cho cô.
Trận chiến trong bếp hôm nay mới chỉ là khởi đầu. Thạch Sanh đã thất bại trước công nghệ, nhưng bữa trưa vẫn phải hoàn thành trước khi Thánh Gióng đói đến mức nhổ sạch cột cờ của homestay.