Hạ Linh đứng trước cửa phòng sinh hoạt của Câu lạc bộ Cờ vua, hai tay chống hông, hít một hơi thật sâu để nén cơn uất ức đang trào dâng đến tận cổ. Trên cánh cửa gỗ vốn dĩ đã tróc sơn, một tờ thông báo màu trắng tinh khôi, phẳng phiu đến đáng ghét vừa được dán đè lên: "THÔNG BÁO THU HỒI MẶT BẰNG".
Lý do? Rất đơn giản: "Hoạt động kém hiệu quả, không có thành tích nổi bật, số lượng thành viên thường trực: 01".
Cái con số "01" đó, không ai khác chính là cô — Đội trưởng kiêm luôn lao công, kiêm bảo vệ và kiêm luôn cả… đối thủ tự đánh với chính mình mỗi chiều thứ Bảy.
— "Quá đáng! Thật là quá đáng mà!" — Hạ Linh lầm bầm, đôi mắt to tròn lấp lánh lửa giận. — "CLB có truyền thống mười năm, chỉ tại năm nay mấy anh khóa trên lo đi thực tập hết thôi chứ bộ!"
Cô giật phắt tờ thông báo xuống, vò nát trong tay. Nhưng cơn giận chưa kịp nguôi thì thầy giám thị đã lù lù xuất hiện từ góc hành lang, gõ gõ cây thước vào lòng bàn tay:
— "Hạ Linh, đừng có phí sức. Sáng thứ Hai tới, nếu em không trình ra được danh sách ít nhất năm thành viên và một phương án luyện tập có triển vọng để đi thi giải liên trường, căn phòng này sẽ thuộc về CLB Yoga. Các bạn bên đó cần không gian yên tĩnh."
— "Thầy! Yoga thì tập ngoài sân cỏ cũng được mà, đánh cờ cần trí tuệ, cần sự tập trung cao độ..."
— "Năm thành viên. Sáng thứ Hai. Không thương lượng."
Thầy giám thị dứt khoát quay lưng đi, để lại Hạ Linh đứng chơ vơ với "pháo đài" sắp sụp đổ của mình. Cô gục đầu vào cửa, mái tóc đuôi ngựa rũ xuống đầy thê thảm. Kiếm đâu ra bốn người nữa trong vòng hai ngày? Sinh viên trường này hoặc là vùi đầu vào các con số ở khoa Toán, hoặc là đi thực tập ở khoa Kinh tế, ai lại rảnh rỗi ngồi tính toán từng nước đi trên bàn cờ gỗ lỗi thời này?
Đúng lúc đó, Trịnh Nam — thằng bạn thân nối khố, đồng thời là "trạm phát sóng wifi" chạy bằng trà sữa của trường — thong dong đi ngang qua, miệng đang hút sù sụp ly trà sữa trân châu đường đen.
— "Sắp mất nhà rồi hả Linh 'Liều'?" — Nam cười hì hì, bộ dạng cực kỳ thiếu đòn.
Hạ Linh liếc xéo: — "Có kế gì không? Không giúp được thì xéo, đừng để bà đây dùng quân Mã đá văng cậu ra khỏi hành lang."
Trịnh Nam chép miệng, thần bí ghé sát tai cô: — "Muốn cứu CLB thì phải tìm một cái tên đủ sức nặng để nhà trường không dám đuổi. Một người mà chỉ cần ghi tên vào đơn gia nhập, thầy Hiệu trưởng cũng phải cân nhắc lại."
Hạ Linh ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt sáng quắc: — "Ai? Trong cái trường này có nhân vật tầm cỡ đó sao?"
— "Lâm Phong. Học thần khoa Toán. Thiên tài của những thiên tài."
Hạ Linh bĩu môi: — "Cái tên nghe kêu đấy, nhưng liên quan gì đến cờ vua? Mấy tên mọt sách khoa Toán chắc chỉ biết tính tích phân thôi chứ gì?"
Trịnh Nam lắc ngón tay, ra vẻ am hiểu: — "Nhầm to! Tôi nghe phong phanh hồi cấp ba, cậu ta từng là quán quân giải trẻ quốc gia. Nhưng không hiểu sao lên đại học lại rửa tay gác kiếm, tuyệt đối không chạm vào quân cờ nào nữa. Nếu bà lôi kéo được cậu ta, không chỉ CLB được giữ lại mà cúp vô địch liên trường năm nay coi như cầm chắc trong tay một nửa."
Hạ Linh lẩm nhẩm cái tên "Lâm Phong" trong miệng. Nghe có vẻ là một tảng băng khó nhằn đây. Nhưng với Linh "Liều", trong từ điển của cô chưa bao giờ có hai chữ "bỏ cuộc". Cô thà đánh đổi cả quân Xe, quân Mã để tấn công còn hơn ngồi chờ bị chiếu bí.
— "Cậu ta hay ở đâu?"
— "Thư viện tầng 3, khu vực chuyên khảo. Nhưng báo trước nhé, cậu ta ghét nhất là bị làm phiền khi đang làm toán. Những kẻ tìm cách tiếp cận cậu ta đều bị 'vả' cho không ngóc đầu lên nổi đâu."
Hạ Linh không thèm nghe hết câu cảnh báo, cô chỉnh lại cổ áo đồng phục CLB vốn đã hơi rộng so với dáng người nhỏ nhắn của mình, buộc lại dây giày thật chặt.
— "Lâm Phong đúng không? Đợi đấy, quân Tốt này hôm nay sẽ đi bước quyết định để phong Hậu!"
Mười phút sau, tại thư viện tầng 3.
Không gian tĩnh mịch đến mức nghe rõ cả tiếng trang giấy lật nhẹ. Giữa dãy bàn dài, một chàng trai đang ngồi đơn độc. Dưới ánh nắng chiều nhạt màu hắt qua ô cửa kính lớn, Lâm Phong hiện lên như một bức tượng tạc hoàn mỹ nhưng lạnh lẽo. Anh mặc chiếc sơ mi trắng phẳng phiu, gọng kính đen thanh mảnh che đi đôi mắt sâu thẳm đang dán chặt vào những dãy số phức tạp trên mặt giấy.
Xung quanh anh như có một luồng điện cao thế vô hình, ngăn cách tất cả những ai có ý định tiến lại gần.
Cộp. Cộp. Cộp.
Tiếng giày thể thao nện xuống sàn gỗ khiến vài sinh viên đang học bài nhíu mày. Hạ Linh hừng hực khí thế đi tới, đứng ngay trước mặt Lâm Phong.
Anh không ngẩng đầu, tay vẫn đưa bút máy viết những ký tự loằng ngoằng mà Hạ Linh nhìn vào chỉ thấy hoa mắt chóng mặt.
— "Chào bạn học Lâm Phong, tôi là Hạ Linh, Đội trưởng CLB Cờ vua..."
Im lặng. Chỉ có tiếng bút xoáy trên giấy.
Hạ Linh hắng giọng to hơn: — "Tôi muốn mời anh gia nhập CLB của chúng tôi. Với tài năng của anh..."
— "Hết chỗ rồi." — Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng cắt ngang lời cô. Lâm Phong vẫn không hề rời mắt khỏi tờ giấy nháp. — "Tìm chỗ khác mà diễn kịch."
Hạ Linh sững người. Diễn kịch? Cô đang đi cứu vãn niềm đam mê cả đời mình mà anh ta bảo là diễn kịch?
— "Tôi không diễn kịch! Tôi thực sự cần anh giúp..."
Lâm Phong lúc này mới thong thả đặt bút xuống. Anh ngả người ra sau ghế, đôi mắt sắc lẹm sau làn kính nhìn thẳng vào cô gái nhỏ nhắn đang đỏ mặt vì giận dữ trước mặt mình. Ánh nhìn của anh sắc sảo đến mức Hạ Linh cảm thấy mình như một bài toán khó đang bị anh phân tích từng lớp vỏ.
— "Cờ vua là trò chơi của lý trí." — Anh nhếch môi, một nụ cười không chút hơi ấm. — "Còn em, nhìn qua là thấy thiếu cái đó nhất. Đừng làm lãng phí thời gian của tôi nữa."
Hạ Linh hít một hơi thật sâu. Được lắm, "Máy tính sống" đúng không? Thâm độc ngầm đúng không? Cô đặt mạnh bàn cờ gỗ nhỏ xíu luôn mang theo bên mình xuống bàn, ngay trên đống tài liệu của anh.
— "Lâm Phong, chúng ta đánh một ván. Nếu tôi thắng, anh phải gia nhập CLB."
Lâm Phong nhìn bàn cờ, rồi lại nhìn cô gái có đôi mắt to tròn đang nhìn mình đầy thách thức. Anh cảm thấy thật nực cười. Một quân Tốt nhỏ bé dám đòi chiếu tướng Vua sao?
— "Nếu em thua?"
Hạ Linh dõng dạc: — "Nếu tôi thua, tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa. Thậm chí... tôi sẽ đứng dưới ký túc xá nam hô to 'Lâm Phong là thiên hạ đệ nhất đẹp trai' ba lần!"
Lâm Phong hơi khựng lại. Cô gái này... điên thật rồi. Nhưng nhìn sự kiên trì đến mức lì lợm trong mắt cô, một cảm giác quen thuộc chạy xẹt qua ký ức đã bị anh chôn vùi từ lâu.
Anh vươn tay, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ.
— "Thành giao. Nhưng tôi nói trước, tôi sẽ không nhường dù chỉ một quân Tốt."
Hạ Linh cười toe toét, bắt đầu bày cờ: — "Để xem ai mới là người cần được nhường!"
Ván cờ khai cuộc. Hạ Linh không hề biết rằng, khoảnh khắc anh chạm tay vào quân cờ đen, cũng chính là lúc cô đã tự tay mở ra một ván cờ định mệnh của đời mình, nơi mà đối thủ của cô đã tính trước đến nước đi thứ 1000 để… tóm gọn cô vào lòng.