MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCố Tình Thua Để Được Yêu EmChương 2: Gặp gỡ Học thần: Tảng băng trôi khoa Toán

Cố Tình Thua Để Được Yêu Em

Chương 2: Gặp gỡ Học thần: Tảng băng trôi khoa Toán

1,006 từ · ~6 phút đọc

Hạ Linh vốn tưởng rằng lời tuyên chiến của mình sẽ tạo ra một bầu không khí kịch tính như trong phim kiếm hiệp, nơi hai cao thủ đối đầu, kình lực tỏa ra khiến vạn vật xung quanh phải rung chuyển. Nhưng không, thực tế lại phũ phàng hơn nhiều.

Lâm Phong nhìn bàn cờ gỗ cũ kỹ, rồi lại nhìn bộ đồng phục CLB rộng thùng thình của cô. Anh thở dài, một tiếng thở dài đầy vẻ chịu đựng như thể anh đang phải giải quyết một bài toán tiểu học vô nghĩa.

— "Em cầm quân trắng. Đi trước đi."

Hạ Linh không thèm khách sáo, cô cầm quân Tốt đẩy thẳng lên hai ô, miệng còn lẩm bẩm: "Khai cuộc hệ tấn công, anh chuẩn bị tinh thần đi!"

Năm phút sau...

Mồ hôi hột bắt đầu lấm tấm trên trán Hạ Linh. Cô nhìn chằm chằm vào bàn cờ, đôi mắt to tròn mở hết cỡ như muốn đục thủng mấy quân gỗ. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Cô đã hy sinh một quân Mã, đổi thêm một quân Tượng để phá vỡ hàng phòng thủ của anh, nhưng Lâm Phong chỉ thong thả di chuyển mấy quân Tốt một cách vô cùng... lười biếng. Vậy mà, không hiểu bằng cách nào, vòng vây của anh đang khép lại như một gọng kìm bằng thép.

Lâm Phong không nhìn bàn cờ nữa. Anh đang chống cằm, lật một trang sách Toán chuyên khảo bằng tay trái. Tay phải anh cầm quân Xe, gạt nhẹ một cái.

— "Chiếu tướng." — Giọng anh đều đều, không một chút cảm xúc.

— "Hả? Từ từ! Sao lại chiếu được? Tôi vừa mới..." — Hạ Linh hốt hoảng nhìn lại. Quân Hậu của cô đang đứng chơ vơ giữa vòng vây, còn Vua thì đã bị dồn vào góc chết từ bao giờ.

— "Em đánh cờ kiểu gì vậy? Đốt quân như đốt giấy vụn." — Lâm Phong đóng quyển sách lại, âm thanh khô khốc vang lên giữa thư viện yên tĩnh. — "Lối đánh 'cảm tử' của em không phải là khí thế, đó là thiếu suy nghĩ."

Hạ Linh cắn môi, da mặt bắt đầu đỏ bừng lên. Không phải vì ngại, mà vì tức! Từ trước đến nay, dù thắng hay thua, cô luôn tự hào về cái sự "liều" của mình. Vậy mà tên học thần này lại dám bảo cô thiếu suy nghĩ?

— "Lại ván nữa! Vừa rồi là tôi... tôi đang dùng chiến thuật làm đối thủ chủ quan đấy! Anh chưa nghe câu 'lùi một bước tiến ba bước' à?"

Lâm Phong đứng dậy, thu dọn sách vở vào cặp. Anh cao hơn cô hẳn một cái đầu, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy cô gái nhỏ bé, mang theo một áp lực vô hình.

— "Vừa rồi là mười bước lùi, và em không còn đường để tiến nữa. Nhớ lấy lời hứa của mình, đừng xuất hiện trước mặt tôi."

Nhìn bóng lưng thẳng tắp, lạnh lùng của Lâm Phong khuất dần sau dãy kệ sách, Hạ Linh tức đến mức muốn giậm chân tại chỗ. Nhưng ngay lập tức, bộ não "lạc quan tếu" của cô bắt đầu hoạt động trở lại.

"Khoan đã... cậu ta nói mình không được xuất hiện trước mặt, chứ đâu có nói không được xuất hiện phía sau, hay bên cạnh?"

Hạ Linh thu quân cờ, trong lòng nảy ra một kế hoạch mới. Nếu dùng cờ vua không thắng được bằng kỹ thuật, cô sẽ thắng bằng sự lì lợm!

Sáng hôm sau, Lâm Phong vừa bước chân ra khỏi ký túc xá đã thấy một cảnh tượng khiến anh muốn quay ngược trở vào trong ngay lập tức. Hạ Linh, vẫn là mái tóc đuôi ngựa buộc cao, mặc chiếc áo khoác CLB màu xanh đậm quá khổ, đang đứng đó với một chiếc loa cầm tay nhỏ xíu.

— "Bạn học Lâm Phong! Chào buổi sáng!" — Cô vẫy tay rạng rỡ như thể chưa từng có cuộc thất bại thảm hại ngày hôm qua.

Lâm Phong đi thẳng, coi như cô là không khí. Hạ Linh lạch bạch chạy theo sau, chiếc cặp sách nặng trĩu nảy lên theo từng nhịp chạy.

— "Anh Lâm Phong, hôm nay trời đẹp thế này, rất thích hợp để gia nhập CLB Cờ vua đấy! Tôi đã chuẩn bị đơn đăng ký mới, có mùi hương vani luôn này!"

— "Tránh ra." — Anh lạnh lùng thốt ra hai chữ.

— "Không tránh! Tôi đã hứa là không xuất hiện trước mặt anh, nên bây giờ tôi đang đi bên cạnh anh đây này. Tôi giữ lời lắm đúng không?"

Lâm Phong khựng lại, xoay người nhìn cô. Hạ Linh không kịp phanh, đâm sầm vào lồng ngực cứng ngắc của anh. Một mùi hương bạc hà thanh mát xộc thẳng vào mũi cô. Anh cúi xuống, đôi mắt sau lớp kính đen nheo lại:

— "Hạ Linh, em có biết từ 'lì lợm' viết thế nào không?"

Cô ngẩng đầu, nhe răng cười lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ xíu: — "Biết chứ! Đánh vần là L-I-N-H-L-I-E-U. Chính là tôi đây!"

Lâm Phong cạn lời. Anh chưa từng gặp ai mặt dày một cách có hệ thống như cô gái này. Anh lách qua cô, bước nhanh về phía tòa nhà khoa Toán.

Nhưng anh không hề biết rằng, ở một góc hành lang, Trịnh Nam đang nhìn theo hai người và tủm tỉm cười, tay bấm điện thoại gửi đi một tin nhắn: "Cá bắt đầu bơi quanh mồi rồi, nhưng có vẻ con cá này hơi... cứng mồm."

Và ở phía sau Lâm Phong, Hạ Linh vẫn kiên trì bám đuôi, miệng không ngừng lảm nhảm về những lợi ích của việc "nhập thành" trong đời sống sinh viên. Cô không thấy được, trong một khoảnh khắc rất ngắn khi anh quay lưng đi, khóe môi của "tảng băng trôi" vạn năm không đổi sắc kia đã khẽ nhếch lên một biên độ cực nhỏ.

"Quân Tốt này... có vẻ thú vị hơn mình tưởng."