Sau thất bại muối mặt tại thư viện, Hạ Linh không hề nản chí. Ngược lại, cô dành cả đêm để nghiên cứu... "tâm lý học hành vi" thông qua các bộ phim kiếm hiệp mà cô yêu thích. Theo suy luận của Linh "Liều", cao thủ thường có một tử huyệt: họ rất ghét những kẻ không biết tự lượng sức mình nhưng lại có lòng tin mù quáng.
Sáng hôm sau, Hạ Linh quyết định thực hiện bước đi "tổng lực" ngay từ giai đoạn khai cuộc.
Lâm Phong vừa kết thúc tiết học Giải tích và đang rảo bước trên con đường rợp bóng cây của khuôn viên trường. Anh vốn dĩ đang tính toán một vài phương trình trong đầu, cho đến khi một âm thanh rè rè từ chiếc loa pin quen thuộc vang lên, phá tan sự tĩnh mịch.
— "Alo... 1, 2, 3, 4... Bạn học Lâm Phong nghe rõ trả lời!"
Lâm Phong khựng lại, đôi lông mày thanh mảnh hơi nhíu lại dưới gọng kính đen. Phía trước, Hạ Linh đang đứng trên một chiếc ghế đá, tay cầm loa, tay kia giơ cao một bàn cờ nhựa gấp gọn. Cô mặc chiếc áo khoác CLB rộng thùng thình, mái tóc đuôi ngựa buộc cao nảy lên theo từng nhịp thở hổn hển.
— "Tôi, Hạ Linh, Đội trưởng CLB Cờ vua, chính thức thách đấu với 'Máy tính sống' khoa Toán một ván nữa! Nếu lần này tôi thắng, anh phải làm gia sư cờ vua cho CLB trong một tháng!"
Sinh viên xung quanh bắt đầu tụ tập lại, tiếng xì xào bàn tán nổi lên. "Lại là con bé Linh 'Liều' à?", "Nó dám thách đấu Lâm Phong lần nữa sao? Gan dạ thật!".
Lâm Phong tiến lại gần, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như tiền. Anh đứng dưới gốc cây, nhìn cô gái đang đứng trên ghế đá bằng ánh mắt sâu thẳm:
— "Hạ Linh, hôm qua em thua chưa đủ sao? Tôi đã nói rồi, tôi không đánh cờ với người ngốc."
— "Anh mới ngốc! Cả nhà anh mới ngốc!" — Hạ Linh nhảy xuống ghế, tiến sát lại gần Lâm Phong đến mức anh ngửi thấy mùi hương xà phòng chanh nhàn nhạt trên người cô. — "Hôm qua là tôi nhường anh để thăm dò thực lực thôi! Hôm nay tôi sẽ đánh cho anh... nhập thành không kịp!"
Lâm Phong nhếch môi, nụ cười mang theo chút thâm độc ngầm: — "Được thôi. Nhưng nếu em thua, lần này hình phạt sẽ nặng hơn. Em phải làm 'shipper' giao bữa sáng cho tôi trong vòng hai tuần. Và tuyệt đối... không được cầm cái loa này đi theo tôi nữa."
— "Chốt đơn!" — Hạ Linh đập tay xuống mặt bàn đá, vẻ mặt đầy tự tin.
Trận đấu bắt đầu ngay tại bàn đá dưới gốc cây phượng già. Trịnh Nam từ đâu xuất hiện, tay cầm ly trà sữa, hào hứng làm trọng tài.
Hạ Linh lần này không "cảm tử" ngay từ đầu. Cô đi quân vô cùng chậm rãi, thỉnh thoảng lại nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy bí hiểm, rồi lại nhìn xuống bàn cờ gật gù như thể đã nhìn thấu mọi nước đi của đối thủ. Thực tế, trong đầu cô đang gào thét: "Trời ơi, nước tiếp theo đi đâu bây giờ? Quân Mã này là quân nào ấy nhỉ?".
Lâm Phong thong thả đi những nước cờ "bức tường thép". Anh không vội vã, mỗi quân cờ anh đặt xuống đều chính xác đến mức nghẹt thở. Anh nhận ra Hạ Linh đang cố gắng chơi chiêu "tâm lý chiến", nhưng với một người có bộ não máy tính như anh, những trò vặt này chỉ làm anh thấy... hơi buồn cười.
— "Em định hy sinh quân Xe để đổi lấy quân Tốt của tôi sao?" — Lâm Phong hỏi, ngón tay dài thon thả gõ nhẹ lên quân Mã.
— "Đó là... đó là chiến thuật 'thả con tép bắt con tôm hùm'!" — Hạ Linh dõng dạc tuyên bố, dù lòng bàn tay đã rịn đầy mồ hôi.
Đến nước thứ hai mươi, bàn cờ của Hạ Linh đã tan nát như một bãi chiến trường sau cơn bão. Lâm Phong chuẩn bị đưa quân Hậu lên để kết thúc ván đấu thì bất ngờ, một chú chim từ trên cây phượng già "vô tình" làm rơi một chiếc lá xuống đúng vị trí quân Vua của Lâm Phong.
Hạ Linh nhanh như cắt, chộp lấy cơ hội: — "A! Anh nhìn xem! Trời ban ý chỉ! Chiếc lá này rơi trúng quân Vua của anh, nghĩa là anh bị... 'thiên lôi chiếu tướng'! Theo luật cờ vua của... bộ tộc Linh Liều, ván này coi như hòa!"
Cả đám đông xung quanh im bặt, rồi sau đó là những tiếng cười phá lên. Trịnh Nam sặc trà sữa, ho sù sụ. Lâm Phong nhìn chiếc lá phượng trên bàn cờ, rồi nhìn khuôn mặt đang cố tỏ ra nghiêm túc của Hạ Linh.
— "Hòa?" — Anh nheo mắt, giọng nói mang theo chút nguy hiểm.
— "Đúng! Hòa! Mà hòa thì nghĩa là anh không thắng, tôi cũng không thua. Vậy chúng ta sẽ... thực hiện mỗi bên một nửa lời hứa!" — Hạ Linh liếm môi, bắt đầu dùng logic "lạc quan tếu" của mình — "Anh không cần làm gia sư một tháng, chỉ cần đến CLB một buổi thôi. Còn tôi... tôi sẽ giao bữa sáng cho anh một tuần thay vì hai tuần. Thấy tôi hào phóng chưa?"
Lâm Phong nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt. Anh biết thừa cô đang dùng chiêu "khổ nhục kế" kết hợp với logic cùn. Nhưng nhìn đôi mắt to tròn lấp lánh sự mong chờ và cả chút lo lắng kia, tảng băng trong lòng anh bỗng dưng nứt ra một khe nhỏ.
— "Một buổi?" — Anh hỏi lại.
— "Chỉ một buổi thôi! Anh đến là phòng sinh hoạt của chúng tôi sẽ không bị thu hồi!" — Hạ Linh chắp hai tay trước ngực, vẻ mặt thành khẩn như đang cầu xin thần linh.
Lâm Phong im lặng một lúc lâu, rồi anh thong thả đứng dậy, cầm lấy cặp sách: — "Chiều mai, bốn giờ. Nếu phòng CLB bẩn, tôi sẽ về ngay lập tức."
Hạ Linh đứng đờ người ra mất ba giây, sau đó nhảy cẫng lên, miệng hét lớn: — "YEAH! LÂM PHONG GIA NHẬP CLB RỒI! CHIẾU TƯỚNG THÀNH CÔNG!"
Cô lao đến định ôm lấy cánh tay anh nhưng Lâm Phong đã nhanh chóng lách người né tránh, để lại một câu nói phũ phàng: — "Đừng có đụng vào người tôi. Và nhớ, sáng mai 7 giờ, tôi muốn thấy bánh bao nhân thịt ở cổng ký túc xá. Thiếu một miếng da cũng phải đền bù thêm một tuần nữa."
Nhìn bóng lưng cao lớn của anh đi xa, Hạ Linh cười toe toét, không hề biết rằng mình vừa chính thức đặt chân vào ván cờ lớn nhất cuộc đời mình — nơi mà đối thủ không chỉ muốn "chiếu tướng" bàn cờ, mà còn muốn "chiếu bí" trái tim cô.