MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCố Tình Thua Để Được Yêu EmChương 4: Tuyệt chiêu "đeo bám" và hộp cơm tình yêu (khét lẹt)

Cố Tình Thua Để Được Yêu Em

Chương 4: Tuyệt chiêu "đeo bám" và hộp cơm tình yêu (khét lẹt)

1,036 từ · ~6 phút đọc

Hạ Linh hiểu rằng, chiến thắng bằng "chiếc lá định mệnh" hôm qua chỉ là một bước đi may mắn mang tính tạm thời. Để giữ chân một "con cá lớn" như Lâm Phong, cô cần nhiều hơn là sự lém lỉnh. Cô cần đánh vào dạ dày của anh — tử huyệt của mọi sinh viên xa nhà, theo như lời tư vấn "đáng tin cậy" từ Trịnh Nam.

Bốn giờ sáng, khi cả ký túc xá nữ còn đang chìm trong giấc nồng, căn bếp chung đã vang lên những tiếng động lạch cạch đầy khả nghi. Hạ Linh, với đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, đang hì hục chiến đấu với một khay trứng và vài lát bánh mì.

— "Bình tĩnh nào Linh, cờ vua là tính toán, nấu ăn cũng là tính toán. Nhiệt độ bếp là biến số, thời gian là hằng số... không được để cháy!"

Ba tiếng sau.

Lâm Phong đứng ở cổng ký túc xá nam, đồng hồ trên tay vừa vặn chỉ 7 giờ 00 phút. Đúng lúc anh định quay lưng đi vì nghĩ rằng cô gái kia đã bỏ cuộc, thì từ xa, một hình ảnh khiến anh phải đứng hình mất vài giây.

Hạ Linh đang chạy tới, tay xách nách mang. Cô mặc chiếc áo đồng phục CLB rộng thùng thình như thường lệ, nhưng mặt mũi thì lấm lem vết nhọ chảo, ngón tay trỏ còn quấn một miếng băng cá nhân sặc sỡ. Trên tay cô là một hộp cơm được gói ghém cẩn thận trong chiếc khăn tay màu hồng phấn.

— "Chào... chào buổi sáng! Phù... 7 giờ đúng nhé, tôi không trễ một giây nào!" — Cô thở hồng hộc, chìa hộp cơm ra trước mặt anh như thể đang dâng hiến một báu vật.

Lâm Phong nhíu mày, nhìn những vết nhọ trên mặt cô rồi chậm rãi nhận lấy hộp cơm. Anh mở nắp. Một mùi hương... lạ lùng xộc thẳng vào mũi. Bánh bao nhân thịt trong lời hứa đã biến thành những miếng bánh mì nướng đen sạm một mặt, cạnh đó là hai quả trứng ốp la nhưng lòng đỏ đã nổ tung, trông không khác gì một bản đồ thế giới bị hỏng.

— "Đây là... bánh bao?" — Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ mỉa mai.

Hạ Linh gãi đầu, cười hì hì đầy hối lỗi: — "Thì... cửa hàng bánh bao đóng cửa sớm quá, nên tôi tự tay đạo diễn luôn. Đây là phong cách 'Gambit bánh mì', vẻ ngoài có hơi... cháy sạm một chút để đánh lừa đối thủ, nhưng bên trong chứa đựng tấm lòng nồng nàn của đội trưởng đấy!"

Lâm Phong nhìn miếng bánh mì cháy, rồi lại nhìn vết thương trên tay cô. Anh không mắng, cũng không vứt đi, chỉ lẳng lặng lấy một miếng bánh đưa lên miệng.

— "Khụ..." — Lâm Phong khẽ ho một tiếng. Nó không chỉ cháy, mà còn mặn đến mức có thể dùng để ướp muối cả một bể cá.

— "Ngon không? Ngon không?" — Hạ Linh chớp chớp đôi mắt to tròn, đầy vẻ kỳ vọng.

— "Em định dùng độc kế để ám hại đối thủ cạnh tranh à?" — Lâm Phong thâm độc buông một câu, nhưng tay vẫn tiếp tục cầm miếng thứ hai — "Mặn, khét, và khô. Nếu đem vào phòng thí nghiệm, nó có thể được phân loại là vật liệu xây dựng."

Hạ Linh xụ mặt, bĩu môi: — "Người ta vất vả từ bốn giờ sáng mà anh chỉ biết mỉa mai. Thôi trả đây, không ăn thì tôi cho Trịnh Nam."

Vừa định giật lại hộp cơm, Lâm Phong đã đưa tay lên cao, tận dụng lợi thế chiều cao 1m85 để khiến cô hoàn toàn bất lực. Anh nhìn cô, đôi mắt sau lớp kính đen thoáng qua một tia sáng kỳ lạ:

— "Tôi đã nói là sẽ ăn. Nhưng vì chất lượng quá tệ, thời gian giao bữa sáng sẽ tăng lên thành ba tuần. Coi như đây là tiền phạt cho việc làm hỏng vị giác của tôi."

Hạ Linh há hốc mồm: — "Cái gì? Anh vừa bảo nó là vật liệu xây dựng cơ mà?"

— "Vật liệu xây dựng cũng có giá của nó." — Lâm Phong quay người đi, nhưng trước khi đi, anh ném lại một câu — "Chiều nay 4 giờ, dọn dẹp phòng CLB cho sạch. Tôi không muốn hít bụi khi đánh cờ."

Cả buổi chiều hôm đó, Hạ Linh như một con thoi chạy khắp phòng CLB. Cô lau chùi từng bộ bàn ghế, xếp lại từng quân cờ gỗ, thậm chí còn mượn đâu ra một chậu cây xương rồng đặt ngay cửa sổ cho "phong thủy".

Đúng 4 giờ chiều, tiếng bước chân đều đặn vang lên ngoài hành lang. Lâm Phong xuất hiện, sơ mi trắng vẫn phẳng phiu như vừa mới ủi, hoàn toàn lạc quẻ với không gian cũ kỹ xung quanh. Anh bước vào, lướt mắt nhìn quanh một vòng rồi dừng lại ở bàn cờ chính giữa phòng.

Hạ Linh đứng nép một bên, hồi hộp như học sinh chờ trả bài: — "Sạch rồi nhé! Không còn một hạt bụi, không khí trong lành, view cửa sổ cực đẹp!"

Lâm Phong ngồi xuống, thong thả bày cờ. Anh ngước nhìn cô: — "Ngồi xuống. Hôm nay tôi không đánh cờ với em."

— "Ơ? Thế anh định làm gì?"

— "Dạy em cách giữ quân. Lối đánh đổi Xe lấy Tốt của em là sự sỉ nhục với môn thể thao trí tuệ này." — Lâm Phong lạnh lùng đẩy quân Xe của mình sang phía cô — "Cầm lấy. Học cách bảo vệ quân cờ quan trọng nhất của mình trước khi nghĩ đến việc tấn công tôi."

Hạ Linh ngơ ngác cầm lấy quân cờ, cảm nhận được hơi ấm còn sót lại từ ngón tay anh truyền sang. Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt hắt qua cửa sổ, bóng của hai người đổ dài trên sàn gỗ, đan xen vào nhau.

Một kẻ vụng về, một kẻ lạnh lùng, nhưng dường như trên bàn cờ của định mệnh, những nước đi đầu tiên đã bắt đầu hòa quyện vào nhau một cách kỳ lạ.