MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCố Tình Thua Để Được Yêu EmChương 5: Lâm Phong: "Tôi không đánh cờ với người ngốc"

Cố Tình Thua Để Được Yêu Em

Chương 5: Lâm Phong: "Tôi không đánh cờ với người ngốc"

947 từ · ~5 phút đọc

Buổi tập đầu tiên tại câu lạc bộ diễn ra trong một bầu không khí mà Hạ Linh tạm gọi là "sự tĩnh lặng trước cơn bão". Lâm Phong ngồi đó, giữa căn phòng vừa mới được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng gương mặt anh vẫn toát ra vẻ lạnh lùng như thể đang ngồi trong một kho đông lạnh chứ không phải phòng sinh hoạt sinh viên.

Hạ Linh hăng hái bê ra bàn cờ gỗ bọc nhung—món đồ sang chảnh nhất mà cô tích cóp tiền tiêu vặt để mua. Cô hắng giọng, cố bắt chước phong thái của một đội trưởng uy quyền:

— "Nào, học thần! Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu bằng bài tập đối kháng nhẹ nhàng. Tôi sẽ cho anh thấy sức mạnh của hệ 'Cảm tử'!"

Lâm Phong không buồn ngước mắt lên khỏi chiếc đồng hồ bấm giờ trên bàn. Anh thong thả sắp xếp lại các quân cờ của mình, nhưng thay vì xếp đầy đủ, anh lẳng lặng cất quân Hậu, hai quân Xe và một quân Mã vào hộp.

Hạ Linh ngớ người: — "Này, anh làm gì thế? Chấp tôi tận bốn quân đại chủ lực á? Anh khinh người quá đáng rồi đấy!"

— "Không phải khinh người." — Lâm Phong ngước lên, đôi mắt sau làn kính đen tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu — "Tôi chỉ đang điều chỉnh về mức độ cân bằng. Đánh với em mà dùng đủ quân, chẳng khác nào tôi đang dùng súng đại bác để bắn một con chim sẻ không biết bay."

— "Anh...!" — Hạ Linh tức đến đỏ cả tai. "Được! Để xem con chim sẻ này có mổ cho anh nát bàn cờ không!"

Trận đấu bắt đầu. Hạ Linh vẫn giữ đúng phong cách "liều ăn nhiều". Cô đẩy quân lên rầm rộ, định dùng số lượng áp đảo quân lực ít ỏi của Lâm Phong. Nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi cô định tấn công, Lâm Phong lại di chuyển một quân Tốt cực kỳ tầm thường, chắn đứng toàn bộ đường đi của cô.

Anh đánh cờ không cần nhìn lâu, tay di chuyển quân như một thói quen cơ khí, trong khi đầu óc dường như đang treo ở một bài toán không gian nào đó.

— "Sai rồi." — Lâm Phong bất ngờ lên tiếng khi Hạ Linh vừa đẩy quân Tượng lên.

— "Sai gì mà sai? Tôi đang chiếm lĩnh trung tâm đấy!"

— "Em chiếm lĩnh trung tâm bằng cách bỏ trống cửa sau sao?" — Lâm Phong cầm quân Mã duy nhất còn lại trên bàn, nhảy một bước ngoạn mục vào sâu trong vùng an toàn của Hạ Linh — "Nếu đây là trận chiến thật, Vua của em đã bị bắt làm tù binh từ ba nước trước. Tôi đã bảo rồi, tôi không muốn đánh cờ với người ngốc."

Hạ Linh đập bàn đứng phắt dậy, đôi mắt to tròn bắt đầu ầng ậc nước không phải vì buồn, mà vì sự tự ái bị chạm tự trọng. Cô đã cố gắng hết sức, đã dọn dẹp phòng, đã làm cơm (dù khét), vậy mà anh vẫn dùng cái giọng điệu khinh khỉnh đó để nói về niềm đam mê của cô.

— "Lâm Phong! Anh giỏi, anh là thiên tài, anh vô địch quốc gia! Tôi biết! Nhưng anh có quyền gì mà gọi người khác là ngốc? Tôi không thông minh bằng anh, nhưng tôi yêu cờ vua hơn bất kỳ ai trong cái trường này!"

Lâm Phong sững lại. Anh nhìn thấy đôi vai nhỏ của cô đang run lên, và cái cách cô nắm chặt quân cờ đến trắng cả đầu ngón tay. Sự im lặng kéo dài bao trùm căn phòng.

— "Nếu em yêu nó đến thế, tại sao lại để nó trở nên cẩu thả?" — Giọng anh bớt đi vài phần sắc lạnh, nhưng vẫn cực kỳ nghiêm khắc — "Yêu cờ là phải tôn trọng từng quân Tốt. Em sẵn sàng thí Xe để đổi lấy một nước đi hào nhoáng, đó không phải đam mê, đó là sự phù phiếm."

Anh đứng dậy, thu dọn quân cờ một cách ngăn nắp.

— "Hôm nay nghỉ ở đây. Về nhà giải hết 50 thế cờ tàn cuộc này cho tôi." — Anh đẩy về phía cô một cuốn sổ tay nhỏ, nét chữ trong đó đều tăm tắp và sắc sảo như chính con người anh — "Nếu mai không làm được, đừng gọi tôi là gia sư nữa."

Hạ Linh nhìn cuốn sổ, rồi nhìn bóng lưng cao lớn của Lâm Phong khuất sau cánh cửa. Cô mím môi, tự nhủ lòng mình: "Đồ máy tính sống thâm độc! Tôi mà không giải được chỗ này, tôi sẽ đổi tên thành Linh 'Ngu' chứ không thèm làm Linh 'Liều' nữa!"

Đêm đó, đèn trong phòng ký túc xá của Hạ Linh sáng đến 2 giờ sáng. Giữa một đống giấy nháp loằng ngoằng và những quân cờ nhựa rẻ tiền, cô gái nhỏ vẫn đang vật lộn với những "bức tường thép" mà Lâm Phong đã dựng lên.

Ở một phía khác của khuôn viên trường, Lâm Phong đứng ngoài ban công ký túc xá nam, nhìn về phía tòa nhà nữ sinh vẫn còn lấp ló một ánh đèn vàng. Anh khẽ thở dài, tay mân mê một quân Hậu bằng gỗ cũ kỹ trong túi quần—quân cờ duy nhất anh không cất vào hộp chiều nay.

— "Thật là... một quân Tốt bướng bỉnh." — Anh lẩm bẩm, và lần này, nụ cười trên môi anh hoàn toàn không có chút thâm độc nào, chỉ có sự dung túng mà chính anh cũng chưa nhận ra.