MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCố Tình Thua Để Được Yêu EmChương 6: Mỹ nhân kế thất bại thảm hại

Cố Tình Thua Để Được Yêu Em

Chương 6: Mỹ nhân kế thất bại thảm hại

1,044 từ · ~6 phút đọc

Hạ Linh thức dậy với một mái đầu rối bù như tổ quạ và hai quầng thâm mắt to đến mức có thể soán ngôi gấu trúc. Cô nhìn chằm chằm vào cuốn sổ tay của Lâm Phong, nơi 50 thế cờ tàn cuộc đã được cô giải quyết xong—dù bằng cách thức vô cùng "đau đớn" và tốn hàng lít cà phê.

— "Hừ, đồ Máy tính sống! Anh tưởng 50 thế cờ là làm khó được Linh Liều sao?"

Tuy nhiên, nhìn lại bản thân trong gương, Hạ Linh bỗng thấy chột dạ. Nếu cứ đối đầu trực diện, chắc chắn cô sẽ lại bị anh dùng mồm mép "vả mặt" đến không ngóc đầu lên nổi. Trịnh Nam đã từng nói: "Lâm Phong là một tảng băng, muốn tan thì phải dùng nhiệt, không thể dùng búa".

Và thế là, một kế hoạch mang tên "Mỹ nhân kế hệ cảm tử" được ra đời.

3 giờ chiều, Lâm Phong đang ngồi ở góc quen thuộc trong quán cà phê vắng người sát cạnh thư viện. Anh đang tập trung cao độ vào bản thảo đề án nghiên cứu, cho đến khi một bóng hình xuất hiện, che khuất ánh sáng vàng nhạt của buổi chiều.

Lâm Phong ngẩng đầu. Và lần đầu tiên trong đời, bộ não thiên tài của anh bị "lag" mất 0.5 giây.

Hạ Linh không còn mặc chiếc áo CLB rộng thùng thình hay buộc tóc đuôi ngựa năng động nữa. Thay vào đó, cô mặc một chiếc váy hoa nhí dịu dàng, mái tóc xõa ngang vai khẽ xoăn nhẹ. Cô chớp chớp đôi mắt đã được dặm chút phấn, cố gắng nặn ra một nụ cười mà cô cho là "đốn tim" nhất.

— "Chào bạn học Lâm Phong, hôm nay... anh thấy tôi thế nào?" — Giọng Hạ Linh dịu dàng đến mức chính cô cũng cảm thấy nổi da gà.

Lâm Phong nheo mắt, ánh nhìn quét từ đỉnh đầu xuống chân cô như đang quét mã QR. Sau đó, anh bình thản đẩy gọng kính, buông một câu xanh rờn:

— "Em bị sốt à? Hay là tối qua thức khuya giải cờ nên dây thần kinh nào đó bị chập điện rồi?"

Hạ Linh cứng họng, nụ cười trên môi méo xệch. Cô hít một hơi thật sâu, tự nhủ phải nhẫn nhịn: — "Anh thật là... Người ta muốn cho anh thấy một khía cạnh mới mẻ hơn thôi. Nào, xem 50 thế cờ tôi giải đây này."

Cô đặt cuốn sổ xuống bàn, nhân tiện vươn người tới thật gần anh, chống cằm nhìn anh bằng ánh mắt "long lanh". Khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy hàng mi dài của anh và cả nốt ruồi nhỏ xíu bên cạnh mắt.

Lâm Phong hơi ngả người ra sau, tay lật cuốn sổ, lướt qua những nước đi cô đã giải.

— "Nước thứ 32 thế này là sai." — Anh dùng bút máy gõ nhẹ lên trang giấy.

— "Sai chỗ nào cơ? Anh chỉ cho tôi đi..." — Hạ Linh lại nhích tới gần hơn, cố tình để vài lọn tóc chạm khẽ vào cánh tay anh.

Lâm Phong khựng lại. Anh đóng sầm cuốn sổ, quay sang nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh nhìn của anh không còn lạnh lùng nữa, mà mang theo một sự áp bách khó tả. Hạ Linh bỗng thấy tim mình đập nhanh hơn cả khi bị chiếu tướng.

— "Hạ Linh." — Giọng anh trầm thấp, có chút khàn nhẹ.

— "Hả... hả?"

— "Nếu em muốn dùng mỹ nhân kế để tôi bỏ qua những nước đi sai lầm này, thì tôi khuyên em nên tiết kiệm sức lực." — Anh nhếch môi, nụ cười mang đậm chất thâm độc ngầm — "Thứ nhất, váy của em bị cài nhầm một cúc ở phía sau. Thứ hai, eyeliner của em bị lem rồi, trông giống như một quân Tượng bị nhúng vào mực vậy. Và cuối cùng..."

Lâm Phong vươn tay, nhưng thay vì một cái chạm lãng mạn, anh dùng ngón trỏ ấn mạnh vào trán cô, đẩy cô ra xa:

— "Học thuật là học thuật, sắc đẹp là sắc đẹp. Với tôi, một nước đi sai lầm còn khó chịu hơn một bộ dạng lôi thôi gấp trăm lần. Đi vào nhà vệ sinh chỉnh lại cái mặt đi, rồi ra đây giải lại thế thứ 32."

Hạ Linh ôm trán, tức đến mức muốn nổ tung tại chỗ. "Mỹ nhân kế" gì chứ? "Eyeliner lem" gì chứ? Cô đúng là đồ ngốc mới nghe lời tư vấn của Trịnh Nam!

— "Đồ Máy tính sống vô tình! Đồ khối đa diện khô khan! Tôi không giải nữa!" — Cô cầm cuốn sổ, quay người định bỏ chạy.

— "Đứng lại." — Giọng Lâm Phong vang lên phía sau, có chút gì đó không đành lòng mà chính anh cũng không nhận ra — "Em định đi ra ngoài với cái cúc áo bị cài lệch đó để cả trường cười vào mặt CLB Cờ vua à?"

Hạ Linh khựng lại, mặt đỏ như gấc chín. Cô lúng túng vòng tay ra sau lưng nhưng mãi không gỡ được chiếc cúc cài sai. Đang lúc lóng ngóng, cô cảm thấy một bàn tay ấm áp và khô ráo chạm vào lưng mình.

Lâm Phong đã đứng dậy từ lúc nào, che chắn cho cô khỏi ánh nhìn của những người xung quanh. Anh thong thả gỡ chiếc cúc ra rồi cài lại một cách cực kỳ chuẩn xác và nhanh chóng.

Hơi ấm từ ngón tay anh xuyên qua lớp vải mỏng khiến Hạ Linh đứng hình. Cả quán cà phê dường như im bặt, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch như đánh trống liên hồi.

— "Xong rồi." — Lâm Phong lùi lại, gương mặt vẫn không đổi sắc, nhưng vành tai anh hơi ửng hồng — "Lần sau đừng mặc mấy thứ rườm rà này nữa. Em mặc áo đồng hồ CLB trông... bớt ngốc hơn."

Nói xong, anh quay lại bàn làm việc, coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Hạ Linh đứng đó, tay ôm mặt, vừa xấu hổ vừa có một cảm giác ngọt ngào lạ lùng len lỏi trong lòng.

"Cái tên này... rốt cuộc là đang mắng mình hay đang khen mình vậy?"