MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCố Tình Thua Để Được Yêu EmChương 7: Trận đấu dưới mưa: Khi Linh "Liều" nghiêm túc

Cố Tình Thua Để Được Yêu Em

Chương 7: Trận đấu dưới mưa: Khi Linh "Liều" nghiêm túc

991 từ · ~5 phút đọc

Bầu trời thành phố bất ngờ chuyển mình, những đám mây xám xịt kéo đến bóp nghẹt ánh nắng chiều yếu ớt. Hạ Linh bước ra khỏi quán cà phê với tâm trạng rối bời sau màn "mỹ nhân kế" thảm họa. Cô vẫn chưa kịp hoàn hồn sau cái chạm tay cài cúc áo của Lâm Phong thì những hạt mưa đầu tiên đã bắt đầu rơi xuống, nhanh và nặng hạt.

— "Đúng là đen đủi thì đường về nhà cũng biến thành đường lên trời mà!" — Hạ Linh lầm bầm, cô đưa tay che đầu, định chạy thật nhanh về phía trạm xe buýt.

Thế nhưng, cái "GPS lỗi" trong đầu cô lại một lần nữa phát huy tác dụng. Thay vì rẽ phải để ra đường lớn, cô lại đâm sầm vào một con ngõ nhỏ vắng người phía sau khuôn viên trường. Mưa mỗi lúc một to, xối xả trút xuống làm nhòe đi cả tầm nhìn.

Trong lúc đang loay hoay xoay sở với chiếc váy hoa nhí ướt đẫm, Hạ Linh bỗng thấy một bóng người cao lớn đứng dưới mái hiên của một cửa tiệm cũ kỹ đã đóng cửa. Là Lâm Phong. Anh đứng đó, tay cầm một chiếc ô đen, dáng vẻ vẫn ung dung như thể cơn mưa này cũng nằm trong kế hoạch của mình.

— "Em định dùng 'chiến thuật làm đối thủ chủ quan' bằng cách biến mình thành chuột lột à?" — Giọng anh vang lên giữa tiếng mưa rơi tầm tã, vẫn cái chất giọng mỉa mai quen thuộc.

Hạ Linh vuốt nước mưa trên mặt, định cãi lại nhưng rồi lại hắt hơi một cái rõ to. Lâm Phong thở dài, bước tới che ô cho cô.

— "Đi theo tôi."

— "Đi đâu? Tôi phải về ký túc xá..."

— "Với cái khả năng định vị âm vô cực của em, đi thêm năm phút nữa em sẽ lạc sang tận trường đối thủ đấy."

Lâm Phong không nói thêm, lẳng lặng đưa chiếc ô về phía cô nhiều hơn, để mặc một bên vai áo sơ mi trắng của mình bị mưa thấm ướt. Họ đi bộ trong im lặng một quãng đường ngắn cho đến khi dừng lại dưới một trạm chờ xe buýt vắng vẻ.

Để xua tan bầu không khí ngượng ngùng, Hạ Linh lấy từ trong túi xách ra bộ cờ du lịch nhỏ xíu bằng nam châm mà cô luôn mang theo.

— "Này, trong lúc đợi xe, đánh một ván nghiêm túc đi. Lần này không có mỹ nhân kế, không có loa cầm tay. Chỉ có tôi và anh."

Lâm Phong nhìn bộ cờ nhựa rẻ tiền, rồi nhìn vào đôi mắt đang rực cháy sự quyết tâm của Hạ Linh. Lần đầu tiên, anh không thấy sự lém lỉnh thường ngày, mà là một sự nghiêm túc đến lạ kỳ. Anh ngồi xuống băng ghế gỗ, thong thả tiếp nhận lời thách đấu.

Ván cờ diễn ra giữa tiếng mưa gào thét bên ngoài mái che. Hạ Linh không còn tấn công điên cuồng nữa. Cô đánh chậm lại, suy nghĩ kỹ từng nước đi. Khi cô định đưa quân Mã lên thí mạng như mọi khi, ngón tay cô khựng lại, cô nhớ đến lời anh nói: "Yêu cờ là phải tôn trọng từng quân Tốt".

Hạ Linh thu tay về, chọn một nước đi phòng thủ chắc chắn.

Lâm Phong hơi nhướng mày. Anh bắt đầu nhận thấy sự thay đổi. "Bức tường thép" của anh vẫn sừng sững, nhưng thay vì bóp nghẹt cô dễ dàng, anh cảm nhận được sự kháng cự bền bỉ. Cô gái này không còn đánh bằng cảm xúc, cô đang cố gắng đọc vị anh.

— "Khá hơn rồi đấy." — Lâm Phong nói khẽ, tay di chuyển quân Tượng.

— "Tôi đã nói rồi, Linh Liều khi nghiêm túc sẽ rất đáng sợ!" — Hạ Linh mím môi, tay cô run nhẹ vì lạnh nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào 64 ô vuông.

Trận đấu kéo dài hơn dự kiến. Cuối cùng, Lâm Phong dùng quân Xe khóa chặt đường thoát của Vua đối phương. Anh thắng, nhưng lần này là một chiến thắng sít sao.

— "Vẫn thua... nhưng tôi đã giữ được quân Hậu đến phút cuối cùng!" — Hạ Linh thở phào, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi dù gương mặt cô đã tái đi vì lạnh.

Lâm Phong không thu dọn bàn cờ ngay. Anh nhìn quân Hậu nhựa nhỏ bé trên tay cô, rồi nhìn mái tóc ướt bết vào trán của cô gái đối diện. Anh bỗng cởi chiếc áo khoác ngoài của mình, choàng lên đôi vai gầy của Hạ Linh.

— "Em không cần phải thắng tôi để chứng minh điều gì cả." — Lâm Phong đứng dậy khi ánh đèn xe buýt từ xa tiến lại — "Ván này, em đã thành công trong việc khiến tôi phải suy nghĩ nghiêm túc. Đó là nước đi tốt nhất của em từ trước đến nay."

Hạ Linh ngẩn người nhìn chiếc áo khoác to sụ mang theo hơi ấm và mùi bạc hà quen thuộc bao quanh mình. Tim cô bỗng hẫng một nhịp, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác "chiếu tướng" ngọt ngào đang lan tỏa.

— "Này... Lâm Phong! Mai tôi lại mang bữa sáng cho anh nhé?" — Cô gọi với theo khi anh định bước lên xe.

Lâm Phong khựng lại ở cửa xe, không quay đầu, chỉ đưa tay lên vẫy nhẹ: — "Đừng có làm cháy bánh mì nữa là được."

Xe buýt lăn bánh, để lại Hạ Linh đứng đó với nụ cười ngốc nghếch. Cô không hề hay biết rằng, ở hàng ghế cuối xe, Lâm Phong đang nhìn qua cửa sổ nhòe nước mưa, tay khẽ chạm vào vị trí trái tim mình—nơi mà một "quân Tốt" nhỏ bé vừa vô tình tạo ra một vết nứt lớn trên bức tường thép vạn năm.