MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCố Tình Thua Để Được Yêu EmChương 8: Nước đi sai lầm hay cái bẫy của trái tim?

Cố Tình Thua Để Được Yêu Em

Chương 8: Nước đi sai lầm hay cái bẫy của trái tim?

1,025 từ · ~6 phút đọc

Sáng thứ Hai, khuôn viên trường Đại học Kinh tế phủ một lớp sương mỏng. Hạ Linh ôm chiếc áo khoác của Lâm Phong trong tay, hít một hơi thật sâu mùi hương bạc hà thanh khiết còn vương lại trên thớ vải. Cô đã giặt nó ba lần, dùng loại nước xả vải đắt nhất, nhưng dường như mùi hương của "Học thần" vẫn cứng đầu không chịu tan biến.

— "Mày tỉnh táo lại đi Linh! Đây chỉ là sự nhầm lẫn trong quá trình 'nhập thành' của anh ta thôi!" — Hạ Linh vỗ hai má, tự trấn an mình trước khi bước vào giảng đường.

Thế nhưng, vừa đến cửa lớp, cô đã thấy một đám đông đang tụ tập xem bảng tin. Giữa trung tâm bảng tin là một tờ thông báo đỏ chót: “Quyết định thu hồi phòng sinh hoạt CLB Cờ vua kể từ cuối tháng này để chuyển đổi thành kho chứa tài liệu khoa.”

Hạ Linh chết lặng. Cái "pháo đài" nhỏ bé mà cô và các thành viên đã dày công gầy dựng, nơi cô vừa mới lôi kéo được Lâm Phong vào, sắp tan thành mây khói.

— "Nước cờ này... mình không tính tới." — Hạ Linh thẫn thờ ngồi xuống bậc thềm, chiếc áo khoác trên tay bỗng trở nên nặng nề vô cùng.

Đúng lúc đó, một đôi giày da đen bóng loáng dừng lại trước mặt cô. Lâm Phong đứng đó, vẫn dáng vẻ sơ mi trắng chỉnh tề, nhưng đôi mắt sau lớp kính đen hôm nay có chút gì đó thâm trầm hơn thường lệ.

— "Em định ngồi đây để thu phí đỗ xe à?" — Anh buông một câu móc mỉa, nhưng ánh mắt lại lướt qua tờ thông báo trên bảng tin.

— "Lâm Phong... CLB mất phòng rồi. Tôi không giữ được nó." — Hạ Linh ngẩng đầu, giọng cô run lên, lần này cô không hề "lạc quan tếu" nổi nữa.

Lâm Phong im lặng. Anh không an ủi, cũng không mắng cô ngốc. Anh lẳng lặng lấy lại chiếc áo khoác từ tay cô, khoác lên vai mình rồi buông một câu lạnh lùng:

— "Gặp tôi ở quán cà phê Cờ sau giờ học. Nếu em định bỏ cuộc, thì trả lại cuốn sổ tay giải cờ cho tôi. Tôi không dạy hạng người chưa thua đã nản."

Hạ Linh cắn răng, nhìn bóng lưng anh đi xa. Sự bực bội trào dâng át cả nỗi buồn. "Ai bảo tôi bỏ cuộc? Anh mới là đồ máu lạnh!"

Chiều hôm đó, Hạ Linh có mặt tại quán cà phê đúng giờ. Lâm Phong đang ngồi ở một bàn khuất trong góc, trước mặt là một bàn cờ đã được bày sẵn.

— "Đây là ván cờ cá cược." — Lâm Phong không ngẩng đầu — "Nếu em có thể cầm cự được với tôi qua 40 nước đi, tôi sẽ giúp em giữ lại phòng CLB."

— "Anh nói thật chứ? Anh làm được sao?" — Mắt Hạ Linh sáng rực lên.

— "Tôi không bao giờ đi những nước cờ không có tỷ lệ thắng." — Anh thản nhiên đẩy quân Tốt — "Khai cuộc đi."

Trận đấu diễn ra trong không khí căng thẳng cực độ. Hạ Linh dồn toàn bộ sự tập trung vào bàn cờ. Cô không biết rằng, đây thực chất là một "cái bẫy" mà Lâm Phong giăng ra. Anh không muốn bóp nghẹt cô ngay lập tức; anh đang cố tình điều hướng để cô phải học cách phòng thủ sâu, học cách kiên nhẫn—những thứ mà "Linh Liều" luôn thiếu.

Nước thứ 35. Bàn cờ đang ở thế giằng co. Hạ Linh chuẩn bị đi quân Mã thì Lâm Phong bỗng lên tiếng:

— "Hạ Linh, em biết tại sao quân Hậu lại mạnh nhất trên bàn cờ không?"

— "Vì nó có thể đi muôn nơi?"

— "Không. Vì nó là quân cờ duy nhất có thể hy sinh tất cả để bảo vệ Vua, nhưng cũng là quân cờ mà Vua sẵn sàng dùng cả ván cờ để giữ lại." — Anh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can — "Ván này, em đang đóng vai quân Hậu của chính mình. Nếu em không tự tin, em sẽ mất tất cả."

Hạ Linh sững sờ. Lời nói của anh mang theo một sức sát thương kỳ lạ, không phải bằng sự mỉa mai, mà bằng sự khích lệ ẩn giấu dưới lớp băng lạnh.

Đến nước thứ 41, Hạ Linh chính thức bị chiếu bí. Nhưng cô không hề buồn.

— "41 nước! Tôi thắng cược rồi!" — Cô nhảy cẫng lên, suýt nữa làm đổ cả bàn cờ.

Lâm Phong lẳng lặng thu dọn quân cờ, che giấu một nước đi sai lầm "vô lý" mà anh vừa cố tình tạo ra ở nước thứ 38 để cô có thể kéo dài trận đấu. Anh đứng dậy, khẽ nhếch môi:

— "Tối nay, Trịnh Nam sẽ gửi cho em hồ sơ thành tích thi đấu cũ của tôi và danh sách các giải thưởng quốc gia của CLB trong 5 năm qua. Hãy mang nó lên gặp Hiệu phó. Bảo với ông ấy, nếu thu hồi phòng, tôi sẽ rút khỏi đội tuyển thi đấu liên trường năm nay."

Hạ Linh há hốc mồm. Đây là nước cờ "lấy danh tiếng đè người"! Hóa ra, cái bẫy của anh không chỉ nằm trên bàn cờ, mà là anh đã tự biến mình thành quân cờ mạnh nhất trong tay cô.

— "Anh... anh dùng chính mình để đánh cược cho CLB sao?"

Lâm Phong quay lưng đi, bước chân hơi khựng lại: — "Đừng hiểu lầm. Tôi chỉ không muốn chỗ luyện tập của mình bị biến thành kho chứa giấy vụn thôi. Và... nhớ chuẩn bị bữa sáng ngày mai. Tôi muốn bánh mì kẹp thịt, không cháy."

Hạ Linh nhìn theo anh, trái tim đập loạn nhịp. Cô nhận ra, trong ván cờ này, dường như cô không còn là người cầm quân duy nhất nữa. Lâm Phong đã âm thầm dạy cô cách "nhập thành"—đưa cô vào vùng an toàn của anh mà cô chẳng hề hay biết.