MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCố Tình Thua Để Được Yêu EmChương 9: Hợp đồng "Gia sư cờ vua": Cá đã cắn câu

Cố Tình Thua Để Được Yêu Em

Chương 9: Hợp đồng "Gia sư cờ vua": Cá đã cắn câu

858 từ · ~5 phút đọc

Hạ Linh đứng trước cửa phòng Hiệu phó, tay ôm chặt xấp hồ sơ mà Trịnh Nam vừa "tuồn" qua đêm qua. Bên trong không chỉ là những bảng thành tích chói lọi của CLB Cờ vua những năm tiền nhiệm, mà quan trọng nhất là một tờ giấy cam kết có chữ ký rồng bay phượng múa của Lâm Phong.

"Học thần khoa Toán cam kết tham gia giải liên trường dưới danh nghĩa CLB Cờ vua."

Đây chính là quân bài tẩy mạnh nhất. Trong giới học thuật và thể thao của trường, cái tên Lâm Phong có sức nặng tương đương với một quân Xe đóng chiếm hàng ngang thứ bảy — áp đảo và không thể lay chuyển.

Mười lăm phút sau, Hạ Linh bước ra khỏi phòng Hiệu phó với gương mặt rạng rỡ như vừa trúng độc đắc. Quyết định thu hồi phòng đã được đình chỉ với điều kiện: CLB phải lọt vào Top 3 giải vô địch liên trường sắp tới.

— "Thắng rồi! Mình thắng ván này rồi!" — Cô nhảy cẫng lên, suýt chút nữa đâm sầm vào Lâm Phong đang đứng tựa lưng vào bức tường hành lang đối diện.

— "Em định dùng đầu để đo độ cứng của sàn nhà à?" — Lâm Phong nhướn mày, tay vẫn đút túi quần, vẻ mặt "vạn năm không đổi sắc".

Hạ Linh lao tới, định ôm lấy cánh tay anh theo thói quen nhưng sực nhớ tới "thiết luật" cách ly của anh nên vội vàng khựng lại, giơ tờ giấy xác nhận lên: — "Lâm Phong! Thầy Hiệu phó đồng ý rồi! Anh chính thức là người của CLB cờ vua... à không, là gia sư đại diện của tôi!"

Lâm Phong lướt nhìn tờ giấy, rồi nhìn cô gái đang cười đến mức híp cả mắt trước mặt. Anh thong thả lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy khác, được gấp phẳng phiu.

— "Nếu đã xong việc của em, thì giờ đến việc của tôi. Ký vào đây."

Hạ Linh ngơ ngác nhận lấy: — "Hợp đồng gia sư? Điều 1: Học viên phải có mặt đúng giờ. Điều 2: Không được mang loa pin vào phòng tập. Điều 3: Tuyệt đối phục tùng mọi giáo trình của gia sư... Cái gì đây? Điều 4: Học phí được thanh toán bằng bữa sáng và... dọn dẹp thư viện cho gia sư mỗi cuối tuần?"

— "Anh bóc lột sức lao động của đội trưởng!" — Hạ Linh gào lên.

— "Đây gọi là trao đổi ngang giá." — Lâm Phong thâm độc mỉm cười, một nụ cười thoáng qua khiến trái tim Hạ Linh lỗi nhịp — "Cá đã cắn câu thì không có quyền thương lượng với người câu. Ký, hoặc tôi lên rút lại bản cam kết kia ngay lập tức."

Hạ Linh cắn răng, cầm bút ký "xoẹt" một cái vào bản hợp đồng "bán thân" này. Cô không hề hay biết, ở Điều 5 nhỏ xíu dưới cùng, Lâm Phong đã ghi: “Gia sư có trách nhiệm đưa học viên về nhà nếu học viên bị lạc quá 3 lần/tuần.”

— "Tốt. Bắt đầu từ chiều nay, 5 giờ tại phòng sinh hoạt." — Lâm Phong thu lại bản hợp đồng, xoay người rời đi.

Trịnh Nam từ góc khuất nhảy ra, vỗ vai Hạ Linh: — "Chúc mừng bà nhé Linh! Nhưng tôi nói thật, ký cái đó với nó khác gì bà tự nguyện bước vào 'bẫy tình' của tảng băng trôi đâu. Nó chưa bao giờ nhận dạy ai không công, trừ khi..."

— "Trừ khi gì?" — Hạ Linh ngây thơ hỏi.

— "Trừ khi nó muốn 'chiếu bí' người ta từ trong ra ngoài chứ sao!" — Trịnh Nam cười hố hố rồi chạy biến trước khi Lâm Phong quay lại lườm.

Chiều hôm đó, tại phòng sinh hoạt CLB, không gian bỗng trở nên khác lạ. Lâm Phong không cho Hạ Linh đánh cờ ngay. Anh bắt cô ngồi đối diện, giữa hai người là một chiếc đồng hồ bấm giờ cũ.

— "Chúng ta sẽ tập 'Nhập thành' trong tư duy." — Lâm Phong nói, giọng anh trầm thấp vang vọng trong căn phòng nhỏ — "Em luôn lao lên tấn công mà quên mất rằng, nếu Vua không an toàn, mọi cuộc tấn công đều là tự sát."

Anh vươn tay qua bàn cờ, không phải để đi quân, mà là để chỉnh lại tư thế cầm cờ của cô. Ngón tay anh lạnh nhưng lại khiến mu bàn tay Hạ Linh nóng bừng.

— "Tập trung vào." — Lâm Phong khẽ nhắc, ánh mắt anh lướt qua đôi môi đang mím chặt của cô, rồi dừng lại ở đôi mắt to tròn đang bối rối.

Ván cờ của họ bây giờ không chỉ là 64 ô vuông đen trắng nữa. Đó là một bản hợp đồng mà trong đó, kẻ đi săn và con mồi dường như đang dần đổi chỗ cho nhau. Hạ Linh cứ ngỡ mình đã lôi kéo được thiên tài vào đội, nhưng thực chất, cô mới chính là người vừa ký tên vào ván cờ trọn đời mà Lâm Phong đã dàn dựng từ lâu.