Ánh nắng chiều rực rỡ len lỏi qua những ô cửa sổ chạm trổ tinh xảo của biệt thự Bạch Kim, rọi xuống sàn đá cẩm thạch Ý lạnh lẽo. Nơi này được mệnh danh là "Lâu Đài Cô Độc," nơi trú ngụ tạm thời của người đàn ông quyền lực bậc nhất giới kinh doanh: Quốc Phong.
Hôm nay là ngày đầu tiên Hạ Vy nhậm chức. Cô không phải y tá bình thường. Sau một tai nạn trượt tuyết nghiêm trọng, Quốc Phong cần một đội ngũ chăm sóc cao cấp, nhưng anh chỉ chấp nhận một người duy nhất ở cạnh mình hai mươi tư trên bảy: một y tá riêng, có kỹ năng chuyên môn xuất sắc và quan trọng nhất, phải im lặng.
Hạ Vy bước qua cánh cổng sắt nghệ thuật, cảm thấy một sự áp lực vô hình bao trùm. Cô mặc bộ đồng phục y tá quen thuộc: áo blouse trắng tinh khôi, váy dài đến đầu gối, nhưng với chiều cao nổi trội và đôi chân thon dài quyến rũ trời phú, bộ đồng phục vốn chuyên nghiệp lại càng làm nổi bật dáng người cô. Nó không hở hang, nhưng sự gọn gàng, bó sát ở phần eo lại vô tình làm đường cong trở nên chết người.
"Cô là Hạ Vy?"
Một quản gia lớn tuổi, với khuôn mặt nghiêm nghị, đón cô ở cửa.
"Vâng, tôi là Hạ Vy. Tôi đến theo hợp đồng chăm sóc cá nhân cho ngài Quốc Phong." Giọng cô dứt khoát, không chút run sợ.
Quản gia dẫn cô đi qua hành lang dài. Hạ Vy thầm đánh giá không gian. Nội thất xa hoa, nhưng toát ra một sự lạnh lẽo khó tả, giống như chính chủ nhân của nó.
"Ngài Quốc Phong đang nghỉ ngơi trong phòng chờ. Tôi phải cảnh báo trước," Quản gia ngừng lại, giọng hạ thấp, "Ngài ấy khó tính và không thích bị làm phiền. Cô phải đảm bảo mọi thứ diễn ra theo đúng quy trình. Tuyệt đối không được phép hỏi chuyện cá nhân."
Hạ Vy gật đầu, sự tò mò trong cô bị dập tắt ngay lập tức bằng sự chuyên nghiệp.
Khi cánh cửa phòng chờ mở ra, cô lập tức bị thu hút bởi người đàn ông đang nằm trên chiếc ghế dài da thuộc đen. Quốc Phong.
Anh ta hơn ba mươi tuổi, tóc đen hơi dài, được chải ngược gọn gàng. Gương mặt hoàn mỹ, góc cạnh sắc nét, nhưng bao phủ bởi một sự lạnh lùng khó gần. Anh đang đọc một tập hồ sơ tài chính, chiếc chân phải bó bột gác lên một chiếc gối chuyên dụng. Áo sơ mi lụa xám nhạt mở cúc trên, để lộ một phần cơ ngực rắn chắc và một chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền.
Điều đáng chú ý là ánh mắt của anh. Khi Hạ Vy bước vào, đôi mắt sắc lạnh đó ngước lên. Chúng không chứa đựng sự ngưỡng mộ hay kinh ngạc, chỉ là sự đánh giá trần trụi và có phần miệt thị.
"Cô là y tá mới? Cô cao hơn tôi nghĩ." Giọng nói trầm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo sự tự phụ.
"Thưa ngài, tôi là Hạ Vy. Chiều cao của tôi không ảnh hưởng đến khả năng chuyên môn," cô đáp lại bình tĩnh, đặt chiếc vali y tế xuống.
Quốc Phong nhếch mép, đóng sập tập hồ sơ lại. "Chúng ta không nói về chuyên môn. Tôi không thuê người mẫu ở đây. Tuy nhiên... nhìn cô cũng khá vừa mắt. Đôi chân cô..." Anh ta dừng lại, ánh mắt trượt xuống đôi chân dài thon gọn của cô, rồi lại lạnh lùng hướng lên. "... trông khá vững vàng. Hy vọng cô biết cách dùng chúng để làm việc, không phải để thu hút sự chú ý."
Lời lẽ khiêu khích và sỉ nhục khiến Hạ Vy khẽ siết chặt tay. Cô đã quen với sự kiêu ngạo của giới thượng lưu, nhưng sự trơ trẽn của người đàn ông này thật đáng ghét.
"Thưa ngài, nhiệm vụ của tôi là chăm sóc sức khỏe cho ngài. Tôi sẽ kiểm tra vết thương của ngài ngay bây giờ. Xin hãy phối hợp."
Hạ Vy bắt đầu làm việc. Cô đeo găng tay, mở vali dụng cụ, mọi thao tác đều nhanh nhẹn, dứt khoát.
"Vết thương không tệ. Nhưng ngài cần phải cử động nhẹ nhàng để tránh teo cơ. Tôi sẽ xoa bóp và kiểm tra tuần hoàn máu cho ngài."
Quốc Phong dựa lưng vào ghế, quan sát cô không rời mắt. "Cô có chắc mình đủ sức không? Tay cô trông khá mỏng manh."
"Ngài Quốc Phong," Hạ Vy thở hắt ra một tiếng nhỏ, cô đã đủ kiên nhẫn. "Tôi có bằng cấp và kinh nghiệm. Nếu ngài không tin tưởng, ngài có thể gọi một y tá nam khỏe hơn. Nhưng nếu ngài đã chấp nhận tôi, xin hãy tôn trọng công việc của tôi."
Cô tiến lại gần chiếc chân bị bó. Khoảng cách giữa họ lúc này cực kỳ gần. Cô quỳ một chân xuống, chiếc váy y tá bị kéo căng nhẹ, nhưng cô không để tâm. Hương thơm từ cơ thể cô, mùi khử trùng nhẹ nhàng pha lẫn mùi hoa nhài thoang thoảng, len lỏi vào khứu giác anh.
Hạ Vy bắt đầu xoa bóp nhẹ nhàng phần cơ đùi và đầu gối còn lại.
Bàn tay cô ấm áp, nhưng ngón tay thì lạnh. Khi cô bắt đầu xoa bóp, cô dùng lực vừa đủ, tập trung vào những mạch máu và cơ bắp căng cứng. Quần anh ta đang mặc là loại vải thun mềm mại, cao cấp. Chỉ qua lớp vải mỏng, anh ta có thể cảm nhận rõ ràng sự di chuyển mềm mại, uyển chuyển của lòng bàn tay cô.
Quốc Phong hít một hơi thật sâu. Lòng bàn tay cô vô tình lướt lên phần đùi trong gần háng anh. Dù là một chạm vô tình, sự nhạy cảm của người đàn ông đã khiến một cảm giác râm ran chạy dọc sống lưng.
Anh ta cau mày, không phải vì đau, mà vì một loại cảm xúc khác. Sự kích thích ngầm không mong muốn.
"Dừng lại!" Quốc Phong ra lệnh, giọng hơi khàn.
Hạ Vy ngẩng đầu lên, gương mặt cô gần sát đùi anh, đôi mắt cô trong veo. "Có chuyện gì, thưa ngài? Tôi làm ngài đau à?"
"Không. Nhưng tôi nghĩ như vậy là đủ rồi cho ngày đầu tiên." Anh ta ngồi thẳng dậy, ánh mắt lạnh lùng hơn. "Cô có thể sắp xếp đồ đạc ở phòng dành cho nhân viên y tế và bắt đầu ca trực đêm nay. Tôi không thích người khác làm ồn sau mười giờ tối."
Hạ Vy đứng dậy, sự chuyên nghiệp trở lại trên khuôn mặt. Cô đã nhận ra sự thay đổi nhỏ trong hơi thở và ánh mắt của anh ta. Cô hiểu rõ sự tiếp xúc cơ thể trong công việc này dễ dẫn đến những suy nghĩ không đứng đắn. Cô chỉ cười thầm trong lòng: Anh ta có thể là tổng tài, nhưng cũng chỉ là đàn ông.
"Rõ, thưa ngài. Tôi sẽ đảm bảo sự yên tĩnh tuyệt đối."
Hạ Vy quay đi. Quốc Phong nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của cô, nhìn đôi chân dài quyến rũ đang bước đi trong ánh nắng chiều.
Trong không gian yên tĩnh của biệt thự, Quốc Phong đưa tay lên xoa nhẹ vị trí mà cô vừa chạm vào. Cảm giác ấm áp và mềm mại đó vẫn còn lưu lại. Anh ta đã thuê một y tá, nhưng hình như... anh ta vừa đưa một cám dỗ vào Lâu Đài Cô Độc của mình.
Đêm nay, hẳn sẽ là một đêm dài.