MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Y Tá Quyến RũChương 2: Quy Tắc Độc Tài Và Chiếc Váy Trắng

Cô Y Tá Quyến Rũ

Chương 2: Quy Tắc Độc Tài Và Chiếc Váy Trắng

1,284 từ · ~7 phút đọc

Sau buổi kiểm tra đầu tiên đầy căng thẳng, Hạ Vy được Quản gia đưa đến khu vực nghỉ ngơi của nhân viên y tế. Đó là một phòng ngủ nhỏ nhưng tiện nghi, tách biệt hoàn toàn với khu vực sinh hoạt chính của Quốc Phong. Sự cách ly này càng nhấn mạnh ranh giới giữa chủ và tớ, càng làm nổi bật sự độc đoán của chủ nhân biệt thự.

Tám giờ tối, theo lịch trình, Hạ Vy gõ cửa phòng ngủ chính.

"Vào đi."

Quốc Phong đã thay một chiếc áo thun đơn giản, bó sát cơ bắp, nhưng gương mặt vẫn lạnh lùng. Anh đang ngồi trên mép giường Kingsize, nhìn cô bằng ánh mắt thăm dò.

"Thưa ngài, đã đến giờ kiểm tra liều thuốc cuối cùng và chuẩn bị nghỉ ngơi."

"Trước khi cô làm bất cứ điều gì," Quốc Phong đưa tay lên, ngắt lời cô. "Chúng ta cần thống nhất lại quy tắc làm việc."

Hạ Vy đứng thẳng, giữ vẻ mặt nghiêm túc. Cô biết, đây chính là "quy tắc độc tài" mà Quản gia đã cảnh báo.

"Thứ nhất," Quốc Phong bắt đầu, giọng điệu chậm rãi nhưng đầy uy quyền. "Cô phải luôn sẵn sàng. Bất cứ lúc nào tôi gọi, dù là ba giờ sáng, cô phải có mặt trong vòng hai phút."

"Tôi hiểu."

"Thứ hai, trang phục." Anh ta liếc xuống bộ đồng phục trắng của cô. "Tôi không thích màu mè. Cô chỉ được phép mặc đồng phục y tế đã được tôi chấp thuận. Chiếc váy đó... có vẻ quá nghiêm túc. Quản gia sẽ đưa cho cô một số mẫu khác. Hãy thay đổi ngay sáng mai."

Hạ Vy hơi cau mày. Việc kiểm soát cả trang phục là quá mức. "Thưa ngài, trang phục này đạt chuẩn y tế. Tôi không nghĩ việc thay đổi là cần thiết."

"Cần thiết," Quốc Phong nhấn mạnh. "Đây là nhà tôi. Cô đang làm việc riêng cho tôi. Và tôi thích... sự linh hoạt. Cô y tá chân dài, cô có muốn cãi lời chủ nhân không?"

Ánh mắt anh ta thách thức. Hạ Vy buộc phải nuốt cơn giận. Công việc này trả lương cao gấp ba lần lương bệnh viện, cô cần tiền cho việc học của em trai.

"Tôi sẽ tuân thủ. Quản gia sẽ chuẩn bị cho tôi mẫu mới."

"Tốt." Quốc Phong gật đầu hài lòng, sau đó đưa ra quy tắc thứ ba, thứ quan trọng nhất. "Thứ ba: Sự tiếp xúc."

Anh ta dừng lại, ánh mắt khóa chặt vào cô. "Trong quá trình chăm sóc, sẽ có nhiều tiếp xúc thân mật. Cô phải đảm bảo rằng đó chỉ là công việc. Không có sự ngượng ngùng, không có sự cám dỗ. Cô là một y tá, cô phải giữ sự chuyên nghiệp tuyệt đối. Nếu cô khiến tôi cảm thấy khó chịu, cô sẽ bị sa thải ngay lập tức."

Lời cảnh báo của anh ta vừa là sự áp đặt, vừa là một lời thách thức ngầm. Quốc Phong không nói thẳng ra sự cám dỗ sẽ đến từ đâu, nhưng cả hai đều hiểu rõ.

"Tôi hứa sẽ chuyên nghiệp, thưa ngài. Giờ thì, xin mời ngài uống thuốc."

Sau khi uống thuốc xong, Quốc Phong chỉ tay vào tủ quần áo. "Tôi cần thay đồ ngủ. Cô y tá, giúp tôi lấy chiếc áo choàng lụa màu đen ở ngăn trên cùng."

Hạ Vy bước tới tủ quần áo, mở cánh cửa gỗ đắt tiền. Mùi hương gỗ đàn hương và nước hoa cao cấp của anh ta ùa ra. Cô tìm thấy chiếc áo choàng lụa theo yêu cầu. Chất liệu lụa mềm mại, lạnh lẽo, cực kỳ mỏng manh khi chạm vào.

Khi cô quay lại, Quốc Phong đã cởi áo thun. Anh ta cố tình làm chậm rãi, để cô thấy rõ cảnh tượng đó. Cơ bắp rắn chắc, đường nét cơ thể được luyện tập kỹ lưỡng hiện ra dưới ánh đèn phòng ngủ dịu nhẹ. Vết thương nhẹ ở vai được dán một miếng băng y tế nhỏ, tạo nên một sự tương phản giữa sự mạnh mẽ và sự yếu đuối tạm thời của người đàn ông.

"Đưa tôi đây."

Hạ Vy đưa chiếc áo choàng cho anh, cố gắng không nhìn thẳng vào cơ thể anh.

"Chân tôi không tiện," Quốc Phong ra lệnh. "Cô giúp tôi khoác nó vào."

Không còn cách nào khác, Hạ Vy tiến lên. Cô đứng sát phía sau lưng anh, hai tay cầm chiếc áo choàng lụa đen. Cô phải đưa tay luồn qua vai và cánh tay trần của anh ta.

Làn da trần của Quốc Phong nóng rực, săn chắc, hoàn toàn đối lập với bàn tay mát lạnh của cô.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cô gần như ngửi thấy mùi da thịt ấm áp, quyến rũ của anh. Bàn tay cô chạm nhẹ vào cơ lưng dưới lớp lụa. Khoảnh khắc anh hít một hơi thật sâu, cô cảm nhận rõ ràng sự căng cứng của cơ bắp anh.

Hạ Vy nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, cô lùi lại một bước, giữ khoảng cách.

"Cảm ơn," Quốc Phong nói, nhưng giọng điệu không có vẻ biết ơn, chỉ là một lời tuyên bố. Anh ta quay lại, chiếc áo choàng lụa đen tạo nên sự tương phản hoàn hảo với làn da.

"Bây giờ," Quốc Phong ngả lưng xuống gối. "Cô có thể ở lại đây, làm việc của mình. Tôi cần cô đo huyết áp và kiểm tra thân nhiệt trước khi ngủ. Cô sẽ phải ở lại trong phòng này đến khi tôi ngủ say."

"Vâng, thưa ngài."

Hạ Vy hoàn thành các bước kiểm tra cuối ngày một cách chuyên nghiệp. Cô ngồi xuống chiếc ghế sofa gần đó, bắt đầu đọc hồ sơ bệnh án của anh. Tuy nhiên, cô cảm thấy ánh mắt của Quốc Phong vẫn không rời khỏi mình.

Mỗi khi cô cúi xuống, những lọn tóc đen mượt của cô rơi xuống, và cô cảm nhận được sự im lặng đáng sợ trong căn phòng. Ánh mắt của anh ta không còn là sự đánh giá, mà là sự chiếm hữu.

"Cô y tá," Quốc Phong đột ngột lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. "Đôi chân cô... trông rất đẹp."

Hạ Vy ngước lên. "Cảm ơn, thưa ngài. Giờ xin mời ngài ngủ. Tôi sẽ tắt bớt đèn."

"Khoan đã." Anh ta chống tay đứng dậy, đi khập khiễng vài bước về phía cô, dù cô biết chân anh ta chưa cần phải dùng nạng. "Cô không thấy lạnh sao? Phòng này hơi lạnh."

Hạ Vy không hiểu ý anh ta. "Tôi ổn, thưa ngài."

Quốc Phong dừng lại ngay trước mặt cô. Anh ta cao lớn, cơ thể lụa đen phủ lên một bóng râm trên người cô.

"Tôi không thích cô quá xa cách. Cô có thể ngồi gần hơn." Anh ta chỉ vào chiếc giường Kingsize của mình. "Ngồi đây. Đôi chân cô... không hợp để ngồi bó gối như vậy."

Đó không phải là một yêu cầu, đó là một mệnh lệnh.

Hạ Vy hít một hơi. Cô biết, nếu cô từ chối, mọi thứ sẽ trở nên khó khăn hơn. Với sự chuyên nghiệp của mình, cô quyết định làm theo. Cô bước tới, ngồi xuống mép giường, cách anh ta một khoảng trống lớn.

Quốc Phong mỉm cười, một nụ cười nhếch mép nguy hiểm.

"Cô y tá, chúng ta còn nhiều đêm dài để ở bên nhau. Cô sẽ sớm quen với những quy tắc của tôi thôi."

Hạ Vy chỉ đáp lại bằng ánh mắt bình tĩnh, nhưng trong lòng, cô đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không tiếng súng với người đàn ông kiêu ngạo này, một cuộc chiến mà ranh giới giữa y tá và cám dỗ sẽ rất mong manh.