MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Y Tá Quyến RũChương 3: Căng Thẳng Trong Buổi Tắm Đầu Tiên

Cô Y Tá Quyến Rũ

Chương 3: Căng Thẳng Trong Buổi Tắm Đầu Tiên

1,123 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, Hạ Vy thức dậy sớm. Cô tìm thấy một hộp đồng phục mới do quản gia chuẩn bị, bao gồm một vài chiếc váy blouse trắng may đo vừa vặn, hơi ngắn hơn so với tiêu chuẩn bệnh viện, nhấn nhá vào vòng eo và phần dưới thon gọn. Dù khó chịu, cô vẫn mặc một chiếc, tuân thủ "quy tắc" của Quốc Phong. Chiếc váy mới khiến đôi chân cô càng trở nên thu hút.

Bảy giờ sáng, cô có mặt trong phòng Quốc Phong.

"Chào buổi sáng, thưa ngài. Giờ là lúc kiểm tra buổi sáng và vệ sinh cá nhân."

Quốc Phong đang ngồi tựa vào giường, đọc báo kinh tế. Anh ta ngước lên, ánh mắt lướt qua bộ đồng phục mới của cô. Có một tia hài lòng lướt qua đôi mắt lạnh lùng, nhưng anh ta nhanh chóng che giấu.

"Trang phục đó... chấp nhận được." Anh ta buông tờ báo. "Cô Hạ Vy, hôm nay tôi cần cô giúp tôi tắm."

Hạ Vy đứng thẳng người. Cô đã chuẩn bị tâm lý cho tình huống này. Vết thương của anh chưa lành, việc anh tự xoay xở trong bồn tắm là không thể.

"Vâng, thưa ngài. Tôi đã chuẩn bị bồn tắm và nước ấm theo nhiệt độ quy định."

Phòng tắm trong phòng ngủ chính rộng lớn như một căn hộ studio, với bồn tắm Jacuzzi lớn và vòi sen đứng hiện đại. Hơi nước ấm áp lan tỏa, mang theo mùi hương thảo mộc đắt tiền.

Quốc Phong dựa vào nạng, đi vào phòng tắm. Hạ Vy đi theo sát, tay cầm khăn tắm và sữa tắm y tế.

"Cô ra ngoài đi," Quốc Phong ra lệnh khi anh đến bên bồn tắm. "Tôi sẽ tự cởi đồ."

"Không thể, thưa ngài." Hạ Vy vẫn giữ giọng điệu chuyên nghiệp. "Việc tháo bỏ băng bó và nẹp chân cần sự hỗ trợ chuyên môn để không làm rách vết thương hoặc dịch chuyển nẹp. Ngoài ra, tôi cần giám sát để đảm bảo ngài không ngã trong bồn."

Anh ta nhìn cô chằm chằm. Cuộc đấu tranh quyền lực ngầm lại tiếp diễn. Cuối cùng, Quốc Phong thở dài. "Được rồi. Nhưng đừng lề mề."

Hạ Vy tiến lại gần. Cô bắt đầu tháo chiếc áo choàng lụa đen mà anh ta đã khoác.

Khi chiếc áo choàng trượt khỏi vai, cơ thể trần trụi của Quốc Phong lộ ra. Anh ta là hiện thân của sức mạnh nam tính: cơ bắp cuồn cuộn, săn chắc như một tác phẩm điêu khắc, làn da rám nắng khỏe mạnh. Vết thương chính là điểm yếu duy nhất, nhưng nó cũng làm tăng thêm vẻ hấp dẫn, sự trải đời.

Hạ Vy cố gắng giữ hơi thở đều đặn, tập trung vào việc tháo nẹp chân. Cô quỳ xuống, đôi chân dài của cô lại trở nên nổi bật trong không gian chật hẹp. Khuôn mặt cô gần sát bụng và hông anh.

Quốc Phong bất giác rụt người lại. Sự trần trụi và sự gần gũi đột ngột khiến anh ta cảm thấy lúng túng hơn bao giờ hết. Đây không phải là phòng họp, không phải là sàn giao dịch. Anh ta chỉ là một người đàn ông trần truồng và dễ bị tổn thương, trước mặt một người phụ nữ quá đỗi quyến rũ.

"Cô... cô cần tháo quần lót," Quốc Phong khẽ nói, ánh mắt dán chặt vào trần nhà.

Hạ Vy nhếch môi. Cô biết anh ta đang cố gắng che giấu sự bối rối.

"Vâng, thưa ngài. Nhưng trước hết, ngài cần nhấc chân lên một chút."

Khi Quốc Phong tuân lệnh, Hạ Vy nhẹ nhàng kéo chiếc quần xuống. Bàn tay cô vô tình lướt qua những vùng cấm kỵ. Da thịt cô tiếp xúc với da thịt anh một cách không thể tránh khỏi. Dòng điện nhẹ nhàng, bùng nổ trong khoảnh khắc.

Cô nhanh chóng hoàn thành việc tháo đồ, đặt anh ta an toàn vào bồn tắm. Nước ấm bao bọc lấy cơ thể anh.

Lúc này, Hạ Vy bắt đầu làm việc. Cô dùng một chiếc khăn mềm, đổ sữa tắm lên và bắt đầu xoa bóp cơ thể anh.

Cô xoa bóp vai, cánh tay, cơ ngực. Thao tác của cô là chuyên nghiệp, nhưng sự cẩn thận và dịu dàng lại mang theo sự thân mật ngoài ý muốn. Cô xoa kỹ phần cơ lưng căng cứng.

"Thư giãn đi, thưa ngài. Việc này sẽ giúp máu lưu thông."

Quốc Phong nhắm mắt lại. Anh ta cảm nhận được sự mềm mại của khăn, sự ấm áp của nước, và quan trọng nhất là sự dịu dàng của bàn tay cô. Mỗi lần bàn tay cô lướt qua, một cảm giác nóng bỏng lan tỏa, không phải là ham muốn cuồng nhiệt, mà là sự thỏa mãn sâu kín khi được chăm sóc bởi người phụ nữ mà anh ta thầm khao khát.

Khi cô cúi người xuống xoa bóp chân anh (chân không bị bó), chiếc váy y tá ngắn hơn bình thường khiến Quốc Phong không thể không chú ý. Anh ta mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng hở giữa váy và đôi chân cô.

"Cô Y tá," anh ta đột ngột nói, giọng khàn đặc. "Cô có biết, cô đang khiến tôi cảm thấy khó chịu không?"

Hạ Vy dừng tay. "Xin lỗi, thưa ngài. Tôi có làm mạnh tay quá không?"

"Không phải đau," Quốc Phong thở hắt ra, anh ta giơ tay, giữ lấy cổ tay cô. Da tay anh ta ướt, nóng rực. "Là sự căng thẳng."

Khoảnh khắc đó, mắt họ chạm nhau. Sự ngượng ngùng đã tan biến, thay vào đó là sự thẳng thắn của ham muốn.

Hạ Vy nhận ra tình hình nguy hiểm. Cô biết cô phải kéo sự chuyên nghiệp trở lại ngay lập tức.

Cô rút tay lại một cách dứt khoát. "Tôi xin lỗi, thưa ngài. Tôi sẽ nhanh chóng kết thúc. Xin ngài nằm im."

Cô nhanh chóng tráng sạch người anh, hoàn thành việc vệ sinh cá nhân một cách gấp gáp.

Sau khi giúp anh ta quấn khăn tắm và đưa trở lại giường, Hạ Vy cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường. Cô đã giữ được giới hạn nghề nghiệp, nhưng cô biết Quốc Phong đã cảm nhận được điều gì đó.

Quốc Phong nhìn chiếc khăn tắm quấn quanh người, sau đó lại nhìn cô y tá đang đứng cách xa anh.

"Ngày mai, đúng giờ này," anh ta nói. "Và cô nên quen dần với sự căng thẳng này. Vì đó là công việc của cô."

Hạ Vy gật đầu, môi cô mím chặt. Cô đã chính thức bước vào cuộc chơi nguy hiểm này, nơi ranh giới giữa chăm sóc và cám dỗ chỉ là một lớp bọt xà phòng mỏng manh.