MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Y Tá Quyến RũChương 4: Bóng Đêm Và Cơn Sốt Bất Chợt

Cô Y Tá Quyến Rũ

Chương 4: Bóng Đêm Và Cơn Sốt Bất Chợt

1,070 từ · ~6 phút đọc

Ngày thứ ba trong biệt thự Bạch Kim trôi qua trong sự im lặng căng thẳng thường thấy. Kể từ buổi tắm hôm trước, Quốc Phong ít nói hơn, nhưng ánh mắt anh ta dán vào Hạ Vy nhiều hơn. Cô giữ khoảng cách chuyên nghiệp, làm mọi việc theo quy trình, không để bất cứ cảm xúc cá nhân nào xen vào.

Đêm đó, cơn mưa mùa hè bất chợt ập đến, dữ dội và kéo dài.

Đã gần hai giờ sáng. Hạ Vy đang thiếp đi trên chiếc ghế sofa trong phòng nghỉ của mình, bộ đàm y tế đặt cạnh tay. Bỗng, một tiếng chuông khẩn cấp từ bộ đàm cắt ngang giấc ngủ.

Reng! Reng!

"Cô y tá Hạ Vy! Đến phòng tôi ngay!" Giọng Quốc Phong gấp gáp, xen lẫn tiếng rên nhẹ vì đau.

Hạ Vy lập tức bật dậy. Cô vội vã khoác chiếc áo khoác mỏng bên ngoài đồng phục, mang theo hộp dụng cụ cấp cứu và chạy nhanh về phòng anh. Cả biệt thự chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có ánh đèn khẩn cấp mờ ảo dẫn đường.

Cánh cửa mở ra. Quốc Phong đang nằm co ro trên giường. Anh ta đổ mồ hôi đầm đìa, tóc bết lại, hơi thở nặng nề.

"Có chuyện gì, thưa ngài?" Hạ Vy bật đèn ngủ nhỏ.

"Đau... Đau ở chân." Giọng anh ta yếu ớt, hoàn toàn khác với giọng nói kiêu ngạo thường ngày. "Có lẽ do nẹp chân bị siết quá chặt, tôi cảm thấy người khó chịu, lạnh..."

Hạ Vy nhanh chóng tiến lại gần. Cô đặt tay lên trán anh. Da anh ta nóng rực như lửa.

"Ngài bị sốt rồi, Quốc Phong. Sốt nhẹ do phản ứng viêm nhiễm hoặc căng thẳng thần kinh." Cô nhanh chóng đo thân nhiệt, kết quả 38.8 độ C. "Tôi cần nới lỏng nẹp và lau người cho ngài ngay lập tức. Ngài cần hạ sốt nhanh để tránh biến chứng."

Quốc Phong hoàn toàn buông xuôi. Trong cơn sốt, anh ta không còn sức để giữ lớp vỏ bọc lạnh lùng.

"Làm... làm đi."

Hạ Vy hành động nhanh chóng và quyết đoán. Cô lấy khăn sạch và cồn y tế.

"Tôi xin phép cởi áo cho ngài," cô nói, không chờ câu trả lời.

Cô nhẹ nhàng cởi chiếc áo thun ướt đẫm mồ hôi của anh ra. Cơ thể săn chắc của Quốc Phong hiện ra, phủ một lớp mồ hôi lấp lánh dưới ánh đèn vàng mờ. Cô bắt đầu lau người anh bằng cồn ấm.

Bàn tay cô lạnh lẽo, nhưng thao tác lại mềm mại và chuyên nghiệp. Cô lau kỹ phần cổ, nách, ngực và bụng—những nơi có mạch máu lớn để nhiệt độ cơ thể nhanh chóng thoát ra.

Mỗi lần tay cô lướt qua, Quốc Phong lại rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một luồng cảm xúc bất ngờ. Anh ta cảm thấy sự dịu dàng, sự tận tâm tuyệt đối từ cô. Ở khoảnh khắc yếu đuối nhất này, anh ta hoàn toàn trần trụi, cả về thể xác lẫn tinh thần, dưới ánh mắt của cô.

Hạ Vy tập trung cao độ, đôi mắt cô dán vào công việc, gương mặt nghiêm túc và xinh đẹp dưới ánh đèn. Cô không hề có một chút ngượng ngùng hay do dự nào. Sự chuyên nghiệp của cô lúc này lại trở thành một thứ cám dỗ kỳ lạ.

"Xin lỗi, tôi cần tháo nẹp chân cho ngài để kiểm tra tuần hoàn."

Hạ Vy tháo khóa nẹp. Cô nhẹ nhàng xoa bóp và kiểm tra vùng da xung quanh vết thương.

"Da ngài hơi khô và căng. Tôi sẽ bôi thuốc mỡ dưỡng da đặc biệt, điều này sẽ làm dịu."

Cô dùng một loại thuốc mỡ mát lạnh, xoa đều lên vùng da đùi và bắp chân không bị thương. Bàn tay mềm mại của cô nhẹ nhàng massage, xoa dịu những cơ bắp căng thẳng.

Quốc Phong nhắm mắt lại. Anh cảm thấy như cơn sốt đang dần tan đi, không phải nhờ thuốc hạ sốt, mà nhờ sự mát lạnh và dịu dàng từ bàn tay cô.

"Cô Y tá..." Anh ta gọi tên cô, giọng khàn đặc.

"Vâng, thưa ngài?" Hạ Vy tiếp tục công việc của mình.

"Cô không sợ tôi sao? Tôi... tôi không phải người dễ chịu."

"Tôi là y tá, thưa ngài." Hạ Vy vẫn không ngẩng đầu. "Tôi không làm việc với tính cách của ngài. Tôi làm việc với sức khỏe của ngài. Và hiện tại, ngài đang rất yếu. Đừng nói chuyện nhiều."

Lời nói dứt khoát của cô lại chạm vào trái tim anh ta một cách kỳ lạ. Nó không phải là sự sợ hãi hay nịnh nọt. Đó là sự chăm sóc chân thật.

Sau khi Hạ Vy mặc lại cho anh một chiếc áo thun sạch sẽ, khô ráo, cô tiêm cho anh một liều hạ sốt nhẹ và ngồi xuống ghế theo dõi.

"Tôi sẽ ở lại đây cho đến khi sốt giảm."

Quốc Phong không nói gì. Anh ta chỉ nhìn cô, đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên sự thắc mắc. Trong cơn sốt, anh ta đã không còn là Tổng tài Quốc Phong lạnh lùng, mà chỉ là một người đàn ông yếu đuối. Và cô y tá quyến rũ này, với đôi chân dài và sự chuyên nghiệp tuyệt đối, đã chăm sóc anh không chút do dự.

Khi nhiệt độ dần hạ xuống, Quốc Phong cảm thấy buồn ngủ. Nhưng trước khi chìm vào giấc mơ, anh ta thì thầm:

"Hạ Vy..."

"Vâng, thưa ngài." Cô đáp lại ngay lập tức.

"Chân cô... có lạnh không?"

Câu hỏi ngớ ngẩn đó khiến Hạ Vy hơi sững lại. Cô chưa bao giờ nghĩ Quốc Phong lại hỏi một câu ngoài chuyên môn như vậy.

"Không, thưa ngài. Nhiệm vụ của tôi là ở đây."

Quốc Phong không đáp lại. Anh ta đã ngủ. Nhưng nụ cười thoáng qua trên môi anh ta, một nụ cười cực kỳ hiếm hoi và chân thật, đã bị Hạ Vy bắt gặp dưới ánh đèn mờ ảo.

Cô ngồi đó, nhìn người đàn ông đang ngủ say, người vừa kiêu ngạo sỉ nhục cô, lại vừa thể hiện sự yếu đuối và sự tò mò cá nhân. Cô nhận ra, ranh giới giữa chuyên môn và cảm xúc đang dần bị phá vỡ, không phải bởi cô, mà bởi chính người bệnh nhân cô độc này. Đôi tay cô vẫn còn lưu lại hơi nóng từ da thịt anh.