MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Y Tá Quyến RũChương 5: Ánh Mắt Lạc Lối Trên Làn Da

Cô Y Tá Quyến Rũ

Chương 5: Ánh Mắt Lạc Lối Trên Làn Da

1,158 từ · ~6 phút đọc

Sau đêm sốt, thái độ của Quốc Phong có sự thay đổi rõ rệt. Anh ta vẫn kiêu ngạo và khó tính, nhưng sự lạnh lùng đã giảm đi đáng kể. Thay vào đó là một sự quan sát đầy thăm dò, đôi khi khiến Hạ Vy cảm thấy như bị lột trần dưới ánh mắt anh.

Sáng hôm đó, Quốc Phong hoàn toàn khỏe mạnh. Anh ta đang ngồi ở phòng làm việc riêng trong biệt thự, đọc tài liệu. Hạ Vy đến để thay băng vết thương và kiểm tra các chỉ số sức khỏe định kỳ.

Hạ Vy mặc chiếc đồng phục mới, chiếc váy blouse trắng ngắn hơn một chút, tôn lên đôi chân dài miên man. Cô bước vào, mang theo sự mát lạnh và mùi hương nhẹ nhàng, tạo thành sự đối lập hoàn hảo với không khí nghiêm nghị, đầy mùi giấy và mực in trong phòng.

"Chào buổi sáng, thưa ngài. Sức khỏe ngài đã ổn định. Giờ tôi xin phép thay băng."

Quốc Phong gật đầu, nhưng ánh mắt anh ta không dán vào tài liệu như mọi khi, mà dán chặt vào Hạ Vy. Anh ta dường như đang cố ý làm chậm mọi hành động, kéo dài thời gian cô phải đứng gần.

Hạ Vy đặt hộp dụng cụ xuống, tiến lại gần vai anh, nơi có vết thương nhỏ. Cô cẩn thận tháo băng gạc.

Khi cô cúi người, lọn tóc đen mượt rơi xuống gần vai anh. Quốc Phong hít sâu, cảm nhận mùi hương của cô. Anh ta không chỉ nhìn vết thương, anh ta nhìn khuôn mặt cô, nhìn sự tập trung tuyệt đối của cô khi làm việc.

Hạ Vy dùng bông gòn và dung dịch sát trùng lau nhẹ vết thương. Mỗi chạm nhẹ của cô khiến Quốc Phong rùng mình.

"Vết thương lành rất tốt, thưa ngài. Chỉ cần bôi thuốc và dán băng mới là được."

"Cô làm tốt lắm," Quốc Phong khẽ nói, giọng trầm ấm hơn bình thường. "Tay nghề cô thực sự xuất sắc. Cô đã làm công việc này bao lâu rồi?"

"Bảy năm, thưa ngài. Xin ngài đừng cử động. Băng này cần dán thật chặt."

Quốc Phong phớt lờ lời cảnh báo. Khi Hạ Vy đang nghiêng người để dán băng, anh ta đột ngột đưa tay lên, cố tình chạm vào cánh tay trần của cô, giả vờ như muốn kiểm tra vết thương của chính mình.

"Tôi không chắc miếng băng đã dính hoàn toàn chưa. Để tôi tự kiểm tra."

Bàn tay anh ta nóng rực, thô ráp, dừng lại trên làn da mềm mại của cô chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ để cả hai đều cảm nhận được sự cháy bỏng đó.

Hạ Vy giật mình, ngẩng đầu lên. Mắt cô chạm vào mắt anh ta. Sự tò mò, sự chiếm hữu và một chút trêu chọc hiện rõ trong ánh mắt Quốc Phong.

"Tôi đã làm xong rồi, thưa ngài. Ngài không cần lo lắng." Hạ Vy lạnh lùng rút tay lại, dọn dẹp đồ đạc.

"Cô y tá, cô làm việc nhanh quá," Quốc Phong bình thản nói, nhưng ánh mắt anh ta vẫn không rời khỏi cô. "Tôi cần cô kiểm tra cơ chân cho tôi thêm lần nữa. Tôi vẫn cảm thấy hơi nhức."

Hạ Vy biết anh ta đang cố tình. Cơ chân anh ta đã hồi phục rất nhiều, và cơn nhức chỉ là cái cớ.

"Vâng, thưa ngài. Nhưng ngài cần phối hợp."

Hạ Vy lại quỳ xuống gần chân anh, bắt đầu xoa bóp và kiểm tra tuần hoàn máu. Lần này, cô không còn vẻ ngượng ngùng như buổi tắm rửa. Cô tập trung vào các điểm huyệt đạo và cơ bắp.

Cô dùng lực mạnh mẽ hơn, tập trung xoa bóp những vùng đùi săn chắc. Chiếc váy y tá ngắn cũn và tư thế quỳ gối khiến đôi chân cô càng trở nên hoàn hảo và quyến rũ.

Quốc Phong dựa lưng vào ghế, nhìn xuống cô. Lần này, anh ta không cố gắng che giấu ánh mắt. Anh ta nhìn chằm chằm vào mái tóc đen đang rủ xuống, nhìn đường cong mềm mại của cô khi cô cúi xuống làm việc.

Anh ta cảm nhận được sự nóng rực lan tỏa từ vùng đùi đang được cô xoa bóp. Mặc dù là hành động y tế, nhưng sự tiếp xúc kéo dài, mạnh mẽ và dứt khoát của cô lại kích thích hơn bất kỳ hành động tán tỉnh nào.

"Cô không định nói chuyện phiếm chút nào sao?" Quốc Phong hỏi, giọng anh ta hơi khàn.

"Tôi không nói chuyện phiếm trong giờ làm việc, thưa ngài. Nó nằm ngoài hợp đồng." Hạ Vy đáp, vẫn không ngẩng đầu.

"Vậy thì nói chuyện ngoài công việc đi. Tại sao cô lại chọn nghề y tá riêng? Cô có vẻ không hợp với sự gò bó này."

"Tôi cần tiền, thưa ngài. Đó là hợp đồng béo bở nhất tôi từng nhận được." Hạ Vy trả lời một cách thẳng thắn.

Sự thẳng thắn của cô khiến Quốc Phong bất ngờ. Anh ta đã quen với những lời nịnh bọt và sự giả tạo.

"Cô y tá thực dụng. Nhưng tôi thích sự thẳng thắn đó." Anh ta đưa tay lên, lần này anh ta vuốt nhẹ tóc cô, hành động này hoàn toàn không liên quan đến vết thương hay sức khỏe.

"Ngài Quốc Phong," Hạ Vy đứng phắt dậy, lùi lại một bước, ánh mắt cảnh cáo. "Xin ngài đừng làm những hành động không cần thiết."

"Không cần thiết?" Quốc Phong cười nhếch mép. "Tôi là người bệnh. Tôi cần được thư giãn. Và sự thư giãn đó đôi khi cần đến sự thân mật hơn một chút. Tôi đã trả tiền cho sự phục vụ toàn thời gian của cô, phải không?"

"Tôi là y tá, không phải... không phải người tình. Xin ngài hãy nhớ ranh giới." Hạ Vy thu dọn đồ đạc một cách nhanh chóng.

"Ranh giới?" Quốc Phong chống tay đứng dậy, anh ta đi khập khiễng lại gần cô, áp sát người, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô. "Cô có chắc là ranh giới đó chưa bị chính cô xóa mờ không? Đêm qua, khi cô lau người cho tôi, sự dịu dàng của cô không phải là chuyên nghiệp, Hạ Vy. Nó là sự cám dỗ."

Hạ Vy cảm thấy tim mình đập loạn xạ. Cô lùi lại, va vào bàn làm việc.

"Tôi xin phép. Mọi chỉ số của ngài đều ổn định. Nếu ngài có bất kỳ yêu cầu y tế nào khác, xin hãy gọi qua bộ đàm."

Cô quay lưng bỏ đi. Bước chân cô nhanh hơn bình thường. Cô đã chạy trốn, không phải vì sợ hãi, mà vì cô nhận ra: Quốc Phong đã nhìn thấy sự yếu đuối của anh ta, và bây giờ, anh ta đang cố gắng nhìn thấy sự yếu đuối của cô, thông qua những chạm khắc nóng bỏng và ánh mắt rực lửa.