MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Y Tá Quyến RũChương 6: Chạm Nhẹ Nơi Môi Vết Thương

Cô Y Tá Quyến Rũ

Chương 6: Chạm Nhẹ Nơi Môi Vết Thương

1,033 từ · ~6 phút đọc

Sau buổi sáng hôm đó, không khí giữa Hạ Vy và Quốc Phong trở nên khó thở. Cả hai đều ý thức rõ về những lời khiêu khích và sự gần gũi vượt ranh giới.

Buổi chiều, theo lịch trình vật lý trị liệu, Quốc Phong cần xoa bóp chuyên sâu phần lưng và chân. Địa điểm là phòng tập thể hình cá nhân của anh, một căn phòng rộng lớn với đầy đủ thiết bị hiện đại, nơi mà ánh sáng chỉ vừa đủ để tạo ra sự kịch tính.

"Thưa ngài, hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu xoa bóp sâu vùng lưng và cơ đùi còn lại. Việc này sẽ giúp đẩy nhanh quá trình phục hồi."

"Tôi đã biết," Quốc Phong đáp, giọng lạnh lùng hơn hẳn. Anh ta cởi áo ra, nằm sấp xuống chiếc giường massage chuyên dụng, để lộ tấm lưng rộng lớn, săn chắc. "Làm đi, cô y tá. Tôi không có nhiều thời gian."

Hạ Vy đeo găng tay y tế, chuẩn bị dầu massage y khoa có tinh chất nóng. Cô đổ một lượng vừa đủ ra lòng bàn tay và bắt đầu xoa đều lên lưng anh.

Ngay khi lòng bàn tay cô chạm vào da thịt anh, sự nóng bỏng của dầu và sức nóng cơ thể anh hòa quyện, tạo ra một cảm giác rực lửa.

Hạ Vy bắt đầu ấn, miết, day những khối cơ bắp căng cứng dọc sống lưng. Cơ thể Quốc Phong hoàn hảo đến mức khiến cô không thể không thừa nhận sức hấp dẫn của anh. Sự chuyên nghiệp của cô đấu tranh với cảm xúc bên trong.

Quốc Phong nhắm mắt, cố gắng giữ hơi thở ổn định. Sự xoa bóp của cô không chỉ giảm đau, nó còn kích thích một cảm giác khác, sâu kín hơn. Mỗi cú miết mạnh của cô lên cơ lưng, anh đều cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc cơ thể.

"Cô y tá," Quốc Phong thều thào. "Cô làm việc tốt hơn tôi nghĩ. Mạnh hơn một chút."

Hạ Vy tăng lực, tập trung vào phần vai và thắt lưng. Cô phải nghiêng người hẳn về phía trước, cơ thể cô gần như áp sát vào lưng anh. Hương hoa nhài thoang thoảng từ tóc cô phảng phất vào mũi anh, kết hợp với mùi dầu nóng và mồ hôi nam tính của anh.

Khi cô chuyển sang xoa bóp đùi, cô phải kéo khăn che xuống thấp hơn. Cô dùng ngón tay cái ấn sâu vào vùng cơ đùi trong.

Quốc Phong bất ngờ rên lên một tiếng nhỏ, không phải vì đau, mà vì sự dồn nén.

"Thưa ngài?"

"Tiếp tục đi," anh ta ra lệnh, giọng khàn đặc, hai tay anh ta siết chặt ga giường.

Hạ Vy biết anh ta đang cố chịu đựng. Cô nhanh chóng kết thúc phần xoa bóp và bắt đầu lau sạch dầu thừa.

"Xong rồi, thưa ngài. Ngài có thể từ từ đứng dậy."

Quốc Phong xoay người, từ từ ngồi dậy. Anh ta dựa vào mép giường massage, thở dốc nhẹ, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ thách thức và bối rối.

"Cô khiến tôi... kiệt sức."

"Đó là mục đích của vật lý trị liệu, thưa ngài. Bây giờ xin ngài hãy mặc áo vào, cơ thể ngài đang nóng."

Hạ Vy đưa chiếc áo sơ mi sạch cho anh. Khi Quốc Phong đang cố gắng xỏ tay vào ống tay áo, do một chút sơ ý vì mệt mỏi, anh ta loạng choạng, mất thăng bằng.

"Cẩn thận!" Hạ Vy hét lên.

Theo phản xạ, cô lao tới đỡ lấy anh. Cơ thể cô va mạnh vào ngực trần anh. Sức nặng của anh ta đổ dồn lên cô, đẩy cả hai về phía trước.

Hạ Vy mất đà, nhưng trước khi ngã xuống, Quốc Phong đã dùng cánh tay lành lặn siết chặt eo cô, giữ cô lại.

Cả hai ngã vào nhau, dồn ép vào chiếc tường gần đó. Cơ thể trần trụi của anh ta áp sát vào bộ đồng phục trắng của cô. Ngực anh dán chặt vào ngực cô. Hơi thở nóng hổi, gấp gáp của anh phả vào mặt cô.

Trong khoảnh khắc hoảng loạn, đầu họ va vào nhau. Không phải là va mạnh, mà là một sự chạm môi ngoài ý muốn.

Đó chỉ là một cái chạm thoáng qua, nhưng nó như một tia lửa điện. Môi Quốc Phong mềm, nóng, có vị mặn của mồ hôi và mùi bạc hà thoang thoảng.

Trước khi Hạ Vy kịp định hình, Quốc Phong đã không còn kiềm chế. Anh ta dùng cánh tay mạnh mẽ của mình siết chặt cô hơn, biến cái chạm môi vô tình thành một nụ hôn chiếm hữu, dữ dội. Anh ta tham lam áp sát, tìm kiếm sự đáp trả từ cô.

Hạ Vy hoàn toàn choáng váng. Lý trí mách bảo cô phải đẩy anh ra, nhưng cơ thể cô lại phản bội. Cô cảm nhận được sự khao khát dồn nén bấy lâu của anh. Cô buông lỏng người, chiếc găng tay y tế tuột khỏi tay cô, rơi xuống sàn.

Chỉ một giây thôi. Cô tự nhủ. Chỉ một giây buông thả.

Hạ Vy hơi hé môi, đáp lại nụ hôn của anh ta một cách yếu ớt, vị ngọt của sự cấm kỵ lan tỏa.

Sau vài giây bùng nổ, Hạ Vy bừng tỉnh. Cô dùng hết sức lực đẩy anh ta ra.

"Ngài Quốc Phong! Đủ rồi!" Giọng cô run rẩy.

Quốc Phong lùi lại, gương mặt anh ta đỏ bừng, ánh mắt vẫn còn sự hoang dại và kích động.

"Tai... tai nạn," anh ta nói một cách khó khăn.

"Không có tai nạn nào cả!" Hạ Vy lắp bắp, chỉnh lại quần áo. "Đó là sự thiếu chuyên nghiệp và sự xúc phạm. Đây là lần cuối cùng, thưa ngài. Nếu còn lần nữa, tôi sẽ chấm dứt hợp đồng ngay lập tức."

Cô nhặt chiếc găng tay lên, ném vào thùng rác, sau đó quay lưng bước nhanh ra khỏi phòng tập, để lại Quốc Phong đứng trơ trọi, vẫn còn chưa mặc áo, bàn tay anh ta đưa lên chạm vào môi.

Anh ta đã hôn cô y tá chân dài của mình, và cảm giác đó... tuyệt vời hơn anh ta tưởng.