Buổi tối sau sự cố ở phòng tập trôi qua trong bầu không khí lạnh lẽo đến cùng cực. Hạ Vy đã hoàn toàn trở lại chế độ "Robot Chuyên Môn". Cô không nói một lời thừa thãi, chỉ giao tiếp bằng các ghi chú y tế và những mệnh lệnh ngắn gọn về giờ giấc uống thuốc, chế độ ăn. Cô luôn giữ khoảng cách an toàn, không bao giờ lại gần Quốc Phong trừ khi thật sự cần thiết cho việc chăm sóc.
Quốc Phong cũng không khá hơn. Anh ta cố tỏ ra bình thường, nhưng sự khó chịu và bối rối thể hiện rõ qua đôi mắt thâm quầng và sự bực bội khi xử lý công việc. Anh ta biết, nụ hôn đó đã đẩy mọi thứ đến bờ vực. Anh ta đã vượt quá giới hạn, và anh ta đã chạm vào sự kiêu hãnh của cô.
Chín giờ tối, Hạ Vy hoàn thành xong công tác kiểm tra cuối cùng và chuẩn bị rút về phòng nghỉ.
"Cô Hạ Vy."
Quốc Phong gọi lại, giọng anh ta không còn vẻ kiêu ngạo, mà pha chút mệt mỏi và... cầu xin?
"Vâng, thưa ngài. Mọi chỉ số đều ổn định."
"Cô không cần phải trốn tôi như một tên tội phạm." Quốc Phong đặt tài liệu xuống. "Chúng ta cần nói chuyện một chút. Không phải về y tế, mà là về sự cố chiều nay."
"Không cần thưa ngài. Tôi đã nói rõ lập trường. Nếu ngài muốn tiếp tục hợp đồng, ngài phải tuân thủ quy tắc ứng xử cơ bản. Chỉ vậy thôi."
Quốc Phong nhắm mắt lại, thở dài. Anh ta biết sự phòng thủ của cô không thể bị phá vỡ bằng một lời xin lỗi khô khan.
"Tôi biết. Tôi đã sai. Nhưng tôi không muốn bàn chuyện này trong phòng ngủ. Cô có thể cùng tôi xuống phòng khách? Tôi cần một ly rượu vang để thư giãn sau một ngày dài."
Hạ Vy do dự. Rượu vang. Phòng khách. Đây là một đề nghị hoàn toàn nằm ngoài hợp đồng và ranh giới. Chấp nhận là mạo hiểm, nhưng từ chối là thể hiện sự sợ hãi. Sự tò mò trong cô trỗi dậy. Cô muốn hiểu tại sao người đàn ông này lại hành động một cách lỗ mãng như vậy.
"Tôi sẽ đi, thưa ngài. Nhưng tôi sẽ không uống rượu."
"Chỉ cần ngồi cùng tôi là được."
Phòng khách chính của biệt thự Bạch Kim rộng lớn và lộng lẫy, nhưng ánh đèn được điều chỉnh nhỏ xuống, chỉ còn một ánh lửa ấm áp phát ra từ lò sưởi giả cổ. Không gian trở nên mềm mại, thân mật hơn, hoàn toàn khác biệt với sự lạnh lẽo ban ngày.
Quốc Phong đã thay một bộ đồ ở nhà thoải mái, không cần nạng, anh ta chỉ chống một chiếc gậy đơn giản khi di chuyển. Anh rót rượu vang đỏ vào hai chiếc ly pha lê mỏng. Một ly anh đưa cho cô, một ly anh giữ lại.
"Cô đã nói cô cần tiền," Quốc Phong bắt đầu, anh ta ngồi đối diện cô trên chiếc sofa da. "Tôi muốn biết lý do. Không phải vì tôi tò mò, mà vì tôi muốn biết mức độ nghiêm túc của cô với hợp đồng này. Tôi không thuê một người dễ dàng bỏ cuộc."
Hạ Vy cầm ly rượu, đặt xuống bàn. Cô ngước nhìn anh, khuôn mặt được ánh lửa hắt vào trở nên dịu dàng hơn. Đôi chân dài của cô đặt song song trên sàn, tạo ra một vẻ đẹp mạnh mẽ nhưng cũng đầy nữ tính.
"Tôi không dễ dàng bỏ cuộc. Tôi cần tiền để trang trải chi phí học y khoa cho em trai tôi. Nó là một thiên tài, nhưng gia đình tôi không có khả năng chi trả. Hợp đồng của ngài là cơ hội lớn nhất của tôi." Cô thẳng thắn thổ lộ, ánh mắt kiên định.
"Nợ nần?"
"Đúng vậy. Ngài thấy đấy, tôi không có thời gian cho những trò chơi ái tình vô nghĩa. Tôi ở đây để làm việc, để kiếm tiền, để thay đổi số phận."
Sự chân thật của Hạ Vy như một nhát dao cắt xuyên qua lớp vỏ bọc dày cộp của Quốc Phong. Anh ta đã quen với sự giả dối của những người phụ nữ vây quanh mình.
"Cô Y tá Hạ Vy..." Quốc Phong nhấp một ngụm rượu. "Cô có biết tại sao tôi lại kiêu ngạo không? Vì tôi đã mất quá nhiều người vì tiền. Tôi luôn nghĩ mọi người tiếp cận tôi đều có mục đích. Cô cũng có mục đích, nhưng mục đích của cô lại là sự cứu rỗi, không phải sự chiếm đoạt."
Quốc Phong bắt đầu thổ lộ, một điều hiếm hoi mà anh ta chưa từng làm với ai ngoài Quản gia. Anh kể về áp lực của đế chế kinh doanh, sự cô độc trong căn biệt thự xa hoa.
"Tôi bị thương ở chân, nhưng vết thương lớn nhất của tôi là sự cô độc. Tôi cần sự chăm sóc, nhưng tôi không biết cách chấp nhận nó một cách bình thường. Chiều nay, tôi đã hành động như một kẻ khốn nạn. Tôi xin lỗi."
Lời xin lỗi lần này chân thật và trầm lắng, khiến Hạ Vy không thể né tránh. Cô cảm thấy sự mềm yếu ẩn sau vẻ ngoài sắt đá của người đàn ông này.
Hạ Vy đưa tay lên, chạm nhẹ vào vành ly rượu lạnh. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, không phải là sự căng thẳng thù địch, mà là sự căng thẳng của hai tâm hồn đang xích lại gần.
"Tôi chấp nhận lời xin lỗi của ngài," Hạ Vy nói khẽ. "Nhưng tôi không thể để chuyện đó xảy ra lần nữa. Tôi không thể mạo hiểm."
"Tôi hiểu. Nhưng cô Y tá..." Quốc Phong đột ngột đứng dậy, anh ta đi khập khiễng lại gần cô, không phải với vẻ hăm dọa, mà với vẻ khao khát kết nối. Anh ta ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ gần chỗ cô.
Anh ta nâng ly rượu lên, ánh mắt khóa chặt vào mắt cô.
"Chúng ta hãy nâng ly. Không phải cho hợp đồng, mà cho... sự thành thật."
Hạ Vy từ từ cầm ly rượu của mình lên. Cô chạm ly vào ly của anh. Cảnh tượng hai con người cô độc, một người giàu sang và một người nghèo khó, chạm ly trong bóng đêm.
"Cho sự thành thật," Hạ Vy lặp lại, nhấp một ngụm nhỏ. Hương rượu vang đậm đà, hơi chát nhưng có dư vị ngọt.
Quốc Phong uống cạn ly. Anh ta nhìn vào mắt cô, ánh mắt anh ta không còn là sự đánh giá trần trụi của những chương trước, mà là sự tò mò sâu sắc về người phụ nữ đang ngồi đối diện anh.
Anh ta đưa tay ra, không chạm vào cô, mà chỉ đặt lên đầu gối anh ta, khoảng cách chỉ còn vài centimet so với chân cô.
"Sự dịu dàng của cô đêm qua... nó không giống của một y tá, Hạ Vy. Nó giống của một... người bạn đời."
Hạ Vy giật mình. Cô biết anh ta đã xuyên thủng lớp phòng vệ của cô. Cô đứng dậy, kết thúc cuộc nói chuyện ngay lập tức.
"Ngài Quốc Phong, đã khuya rồi. Ngài cần nghỉ ngơi. Tôi xin phép."
Lần này, Quốc Phong không giữ cô lại. Anh ta nhìn cô bước đi, đôi chân dài của cô lướt qua ánh lửa.
Khi cánh cửa phòng khách đóng lại, Quốc Phong nhắm mắt, anh ta hít sâu mùi hương còn sót lại của cô. Anh ta biết, nụ hôn cưỡng ép chỉ là một thất bại, nhưng buổi nói chuyện thành thật này đã là một chiến thắng. Hạ Vy đã cởi bỏ bộ giáp cảm xúc của mình, và đây là thứ hấp dẫn anh ta hơn bất kỳ chiếc váy y tá nào.
Ranh giới đã được chuyển từ da thịt sang trái tim. Và anh ta đã sẵn sàng cho một cuộc tấn công mới.