Sau đêm tân hôn kinh hoàng, Lâm Giao tỉnh dậy với cơ thể rệu rã, những vết bầm tím từ cổ xuống tận đùi trong như một lời nhắc nhở về sự tàn bạo của hai anh em nhà họ Triệu. Cô định lén rời khỏi phòng nhưng vừa chạm tay vào nắm cửa, giọng nói lạnh lùng của Triệu Cao vang lên từ phía sau.
"Cô định đi đâu với thân thể đó?"
Triệu Cao đang ngồi thong thả nhâm nhi cà phê, ánh mắt hắn lướt qua làn da trắng ngần loang lổ vết tích của cô như nhìn một món đồ chơi đắt giá. Hắn ném lên giường một bộ váy mỏng tang, gần như xuyên thấu.
"Ở Triệu gia, quy tắc rất đơn giản: Ban ngày cô là thiếu phu nhân chăm sóc người chồng thực vật. Nhưng khi mặt trời lặn, cô phải có mặt ở phòng đọc sách của tôi hoặc phòng tập của Triệu Phong. Và tuyệt đối... không được mặc đồ lót."
Lâm Giao bàng hoàng, đôi môi run rẩy: "Các người... các người coi tôi là cái gì?"
"Đồ chơi." Triệu Phong từ ngoài bước vào, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, để lộ cơ bắp cuồn cuộn còn đọng nước. Hắn tiến lại, thô bạo ép cô vào tường, bàn tay to lớn luồn vào giữa hai chân cô, kiểm tra sự "ướt át" còn sót lại từ đêm qua. "Đồ chơi thì không có quyền đặt câu hỏi, chỉ có nhiệm vụ làm chúng tôi thỏa mãn."
Triệu Phong không đợi cô trả lời, hắn nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi ngay lên đùi mình giữa phòng khách, mặc cho các gia nhân đang đi lại bên ngoài. Sự kích thích vì sợ bị phát hiện khiến Lâm Giao vừa nhục nhã vừa run rẩy đón nhận sự chiếm đoạt đầy ngang ngược.