Chiều hôm đó, Lâm Giao bị gọi vào phòng đọc sách của Triệu Cao. Hắn đang tiếp khách, nhưng lại bắt cô quỳ dưới gầm bàn làm việc, che giấu dưới lớp khăn trải bàn dài.
"Làm cho tốt, nếu để khách của tôi nhận ra điều gì lạ, cô biết hậu quả rồi đấy," Triệu Cao thì thầm, bàn tay hắn luồn xuống dưới bàn, ấn đầu cô vào vùng nhạy cảm của hắn.
Lâm Giao nước mắt ngắn dài, cô phải dùng miệng để phục vụ hắn trong khi hắn vẫn thản nhiên bàn chuyện làm ăn hàng tỷ đô với đối tác. Sự đối lập giữa sự sang trọng của căn phòng và sự rẻ rúng mà cô đang gánh chịu khiến trái tim cô thắt lại.
Ngay khi vị khách vừa rời đi, Triệu Cao thô bạo nhấc cô lên bàn, gạt phăng đống tài liệu quan trọng. Hắn không cho cô thời gian để thở, trực tiếp đâm thẳng vật cứng nóng rực vào sâu bên trong cô từ phía trước.
"A... Triệu Cao... đau... đừng ở đây..."
"Ở đây mới kích thích." Triệu Cao dập mạnh liên hồi, tiếng thịt va chạm "bạch bạch" vang dội khắp phòng đọc sách trang nghiêm. Hắn cắn mạnh vào tai cô, gầm nhẹ: "Cơ thể cô sinh ra là để phục vụ anh em nhà này. Đừng bao giờ mơ tưởng đến sự tự do."
Trận hoan ái kéo dài cho đến khi Lâm Giao kiệt sức, toàn thân đẫm mồ hôi và dịch tiết. Nhưng ngay lúc đó, Triệu Phong lại bước vào với một sợi xích bằng bạc trên tay.
"Đến lượt tôi rồi, anh cả."