MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCon Gái Cưng Của TaChương 1

Con Gái Cưng Của Ta

Chương 1

990 từ · ~5 phút đọc

Bàn tay Lãnh Khải đặt trên mặt giấy vẽ, chiếc bút chì than lướt đi dứt khoát, tạo nên những đường nét góc cạnh của một dự án kiến trúc mới. Đã tám giờ tối, ánh đèn bàn màu hổ phách hắt xuống góc phòng làm việc yên tĩnh, và theo thường lệ, đó là lúc anh cảm thấy an toàn nhất.

Nhưng sự an toàn đó đã bị thách thức suốt mấy tháng nay, kể từ khi Mộc Lam bước sang tuổi mười chín.

Anh không cần quay đầu lại vẫn cảm nhận được sự hiện diện của cô. Cô đang ngồi bên bệ cửa sổ, đối diện với khu vườn thiết kế hoàn hảo mà chính tay anh chăm sóc. Ánh sáng từ chiếc điện thoại hắt lên gương mặt đang tập trung của cô, tạo ra một vầng sáng mờ ảo quanh mái tóc đen buông xõa.

Mộc Lam không còn là cô bé mười tuổi gầy gò, sợ hãi ôm lấy anh trong phòng cấp cứu mười năm trước. Giờ đây, cô là một cô gái trưởng thành.

Anh vô thức siết chặt cây bút. Kể từ khi cô bắt đầu đi học đại học, những bộ đồ rộng thùng thình trong nhà đã được thay bằng váy áo tôn lên đường nét nữ tính. Anh không cấm cản, vì anh hiểu đó là sự phát triển tự nhiên. Nhưng mỗi lần nhìn thấy chiếc xương quai xanh tinh tế lộ ra dưới cổ áo, hoặc nhìn thấy đường cong của eo cô khi cô lơ đãng vươn vai, một cảm giác nóng ran, sai trái, lại cuộn lên trong lồng ngực anh.

Mộc Lam luôn gọi anh là "Ba Lãnh". Từ "Ba" là một sợi dây vô hình nhưng kiên cố, trói buộc mọi suy nghĩ lạc lối của anh. Nó nhắc nhở anh về bổn phận và đạo đức của một người giám hộ.

Tiếng nhạc nhẹ từ tai nghe của cô lọt ra, là một giai điệu piano buồn và êm đềm.

"Lam," anh cất tiếng, giọng nói khô khốc hơn bình thường. "Sắp chín giờ rồi, con chưa hoàn thành bài tập sao?"

Cô gái quay lại. Nụ cười thuần khiết của cô, cái cách cô khẽ nghiêng đầu, khiến tim anh thắt lại. "Con xong rồi, Ba Lãnh. Con đang đọc truyện, một cuốn sách con mượn của bạn."

"Truyện gì?" Lãnh Khải hỏi một cách vô thức, ánh mắt anh dán vào màu son bóng nhẹ nhàng trên môi cô. Nó làm môi cô trông căng mọng và mềm mại hơn.

"À, chỉ là một câu chuyện tình yêu... có chút phức tạp," Mộc Lam đáp, giọng cô hơi ngập ngừng. Cô nhận ra ánh mắt anh đang nhìn cô. Đó không phải là ánh mắt yêu thương hay nghiêm khắc của một người cha. Nó là một ánh mắt săm soi, thăm dò—một ánh mắt khiến cô cảm thấy như mình đang bị lột trần, dù cô mặc một chiếc áo phông bình thường.

Mộc Lam hơi cúi đầu, đặt cuốn sách lên bệ cửa sổ. Nó là một cuốn tiểu thuyết tình cảm người lớn, bìa sách mô tả một cảnh ôm ấp mãnh liệt.

Lãnh Khải nhìn thấy bìa sách, lập tức cảm thấy một dòng điện chạy dọc sống lưng. Khuôn mặt anh lạnh đi. "Không được đọc những thứ không phù hợp với tuổi của con. Ba đã nói rồi."

"Nhưng con mười chín rồi, Ba Lãnh," cô nhẹ nhàng phản kháng, nhưng không dám nhìn thẳng vào anh. "Con lớn rồi, con biết điều gì là phù hợp."

"Không, con vẫn là Lam của Ba. Và con phải tuân theo quy tắc ở đây." Giọng anh trở nên trầm và đầy uy quyền. Anh đứng dậy, bước ra khỏi bàn làm việc.

Anh bước lại gần cô. Mộc Lam vô thức nín thở, cô cảm nhận được sức nóng từ cơ thể anh, mùi nước hoa gỗ tuyết tùng phảng phất. Anh cao lớn và mạnh mẽ, tạo ra một áp lực vô hình trong không gian nhỏ hẹp.

Anh nghiêng người, đưa tay lấy cuốn sách trên bệ cửa sổ. Khoảng cách giữa mặt anh và mặt cô chỉ còn gang tay. Lãnh Khải nhìn thấy đôi mắt Mộc Lam mở to, và sự lo lắng trong đó dường như bị thay thế bởi một chút tò mò... hoặc thử thách.

Bàn tay anh chạm vào bàn tay cô, nơi cô đang vô tình giữ lại góc sách. Ngay lập tức, một luồng điện giật chạy qua, khiến cả hai cùng khựng lại.

Đôi mắt Lãnh Khải khóa chặt vào đôi mắt trong veo của cô. Anh thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình—một người đàn ông đang thất bại trong việc kìm nén một khao khát cấm kỵ đang lớn dần.

Anh buông cuốn sách ra, lùi lại một bước, như thể cô là một ngọn lửa có thể thiêu rụi anh bất cứ lúc nào.

"Ba sẽ... kiểm tra bài tập của con ngày mai," anh nói, cố gắng lấy lại giọng điệu người giám hộ. "Lên phòng ngủ đi. Giờ giới nghiêm."

Mộc Lam gật đầu. Cô nhặt cuốn sách lên, đặt vào ngăn kéo, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi anh. Cô hiểu. Cô hiểu rằng ranh giới giữa hai người họ đã mỏng manh đến mức nào.

Khi cô đi ngang qua anh, cô cố ý dừng lại một giây. Cô không nói gì, chỉ để lại một thoáng hương thơm thanh khiết của tuổi trẻ.

Lãnh Khải đứng đó, nhìn theo bóng cô lên cầu thang. Anh thấy bóng dáng cô in trên chiếc cửa sổ lớn, phản chiếu ánh trăng bên ngoài. Cô bước đi, nhưng đã mở ra một cánh cửa trong tâm hồn anh, nơi anh không được phép bước vào.

Anh đưa tay lên trán, cảm thấy đầu mình đang nóng ran.

"Con gái nuôi," anh thì thầm, giọng khàn đặc, đầy tự giễu. "Không. Không phải là con gái nuôi."

Sự cấm kỵ đã bắt đầu.