MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCon Gái Cưng Của TaChương 2

Con Gái Cưng Của Ta

Chương 2

1,033 từ · ~6 phút đọc

Đêm đó, Lãnh Khải không thể làm việc. Anh rời khỏi phòng làm việc lúc nửa đêm, đi lên tầng trên. Chiếc đèn ngủ trong phòng Mộc Lam đã tắt, nhưng anh vẫn đứng trước cửa phòng cô một lúc lâu, cảm giác bất an cuộn trào.

Cảm giác đó hoàn toàn xa lạ. Trước đây, khi Mộc Lam còn nhỏ, anh chỉ cảm thấy trách nhiệm và sự bình yên khi thấy cô ngủ say. Giờ đây, đứng trước cánh cửa gỗ ngăn cách, anh chỉ cảm thấy một sự kìm nén mãnh liệt và một nỗi sợ hãi mơ hồ về chính mình.

Sáng hôm sau, không khí trong nhà trở nên căng thẳng.

Mộc Lam bước xuống nhà trong chiếc váy len màu kem đơn giản, vẫn là phong thái tươi sáng thường thấy. Nhưng cô nhận ra ngay sự khác biệt. Lãnh Khải đang ngồi ở bàn ăn, không đọc báo hay xem tin tức như mọi khi, mà đang nhìn thẳng vào cô với vẻ mặt cực kỳ nghiêm nghị.

"Ba Lãnh," cô chào nhẹ nhàng.

"Ngồi xuống đi, Lam," anh đáp, giọng anh trầm và khô khốc.

Cô ngồi đối diện anh. Lãnh Khải đẩy một tờ giấy được đánh máy sạch sẽ qua mặt bàn.

"Đây là những quy tắc mới," anh nói. "Con đã lớn, và cần có sự rõ ràng hơn về khuôn khổ gia đình."

Mộc Lam nhíu mày, cầm tờ giấy lên. Cô nhìn thấy tiêu đề: "Quy Tắc Của Khuôn Phép Gia Đình (Áp Dụng Từ Ngày XX/XX/XXXX)"

Nội dung chi tiết đến mức vô lý:

Trang phục: Không được mặc trang phục quá hở, đặc biệt là khi có khách trong nhà (tuyệt đối không để lộ vai, lưng, hay eo quá mức).

Giờ giới nghiêm: Phải có mặt ở nhà trước 9 giờ tối. Nếu đi học thêm hoặc hoạt động ngoại khóa, phải báo trước ít nhất 4 tiếng.

Không gian riêng tư: Tuyệt đối không được vào phòng làm việc của Ba Lãnh khi chưa được cho phép. Cấm ngồi một mình trong không gian chung sau 10 giờ tối.

Bạn bè khác giới: Mọi hoạt động gặp gỡ bạn bè khác giới phải diễn ra ở nơi công cộng.

...

Mộc Lam đọc lướt qua. Trái tim cô trĩu xuống. Đây không phải là quy tắc của người giám hộ lo lắng, đây là sự kiểm soát tuyệt đối.

"Những quy tắc này có vẻ... hơi khắt khe quá, Ba Lãnh," cô nói, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh. "Con đã tuân thủ giờ giới nghiêm rất tốt, và con cũng đâu có ăn mặc hở hang?"

"Đó là phòng ngừa," Lãnh Khải đáp, đặt tách cà phê xuống. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, cố gắng dùng ánh mắt để ép buộc sự phục tùng. "Đã là quy tắc, con phải tuân theo. Nếu không, Ba sẽ cắt giảm một số hoạt động ngoại khóa của con."

Cô hiểu. Anh đang dùng quyền lực của người chu cấp, của người nuôi dưỡng, để dựng lên một bức tường lửa ngăn cách.

Nhưng Mộc Lam của tuổi mười chín đã không còn là cô bé dễ dàng sợ hãi nữa.

"Con hiểu," cô nói, đặt tờ giấy xuống bàn. Cô cố ý nhìn anh bằng một ánh mắt thấu hiểu và thách thức.

"Ba Lãnh thực sự muốn con giữ khoảng cách với Ba, phải không?"

Câu hỏi đi thẳng vào trọng tâm, khiến Lãnh Khải cứng người. Anh giận dữ vì cô đã nhìn thấu ý định của mình, và giận chính mình vì sự yếu đuối đã bộc lộ.

"Đây là quy tắc để bảo vệ con và giữ gìn nề nếp gia đình," anh nhấn mạnh từng chữ. "Đừng suy diễn những ý nghĩa khác."

"Nếu là vì nề nếp, tại sao lại có điều khoản cấm con ngồi một mình trong không gian chung sau 10 giờ tối?" Mộc Lam hỏi, giọng cô chứa đựng sự bướng bỉnh và một chút khiêu khích non nớt. "Chẳng lẽ Ba Lãnh sợ con sẽ làm phiền giấc ngủ của Ba?"

Lãnh Khải đột ngột đứng dậy. Anh bước vòng qua bàn, đứng sừng sững bên cạnh cô. Sức nóng và mùi hương gỗ tuyết tùng áp đảo cô.

"Con đang cố gắng thử thách sự kiên nhẫn của Ba sao, Lam?" Giọng anh trầm xuống, nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Anh cúi thấp người xuống, nhìn thẳng vào mắt cô. Khoảng cách gần đến mức Mộc Lam có thể thấy rõ ánh lửa giận dữ và kìm nén đang cháy trong đồng tử anh. Cô có thể cảm nhận được anh đang cố gắng trấn áp một thứ gì đó lớn hơn nhiều so với sự giận dữ thông thường.

Cô không né tránh. "Con chỉ muốn biết, liệu những quy tắc này có phải là cái lồng mới mà Ba muốn nhốt con vào không."

Ánh mắt họ giao nhau. Trong khoảnh khắc đó, sợi dây ràng buộc "cha nuôi – con gái nuôi" đã bị kéo căng đến mức sắp đứt. Nó không còn là mối quan hệ gia đình, mà là cuộc chiến quyền lực đầy căng thẳng tình dục giữa một người đàn ông trưởng thành và một cô gái đang khao khát được công nhận là phụ nữ.

Lãnh Khải đột nhiên đưa tay ra, không phải để trừng phạt, mà để siết chặt bả vai cô. Lực siết mạnh đến mức khiến cô đau.

"Ký tên đi, Lam," anh ra lệnh. "Và tuyệt đối không được hỏi thêm bất cứ điều gì nữa."

Hơi thở anh phả vào tóc cô. Mộc Lam có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng và tuyệt vọng từ cái nắm tay đó.

Cô hiểu, những quy tắc này không phải để kiểm soát cô, mà là để cứu rỗi chính anh.

Mộc Lam nhẹ nhàng đưa tay lên, đặt ngón tay cái lên chỗ anh đang siết, như một lời động viên và cam kết ngầm. Sau đó, cô kéo tay anh ra.

"Con ký," cô nói. "Nhưng Ba Lãnh phải nhớ. Lồng càng kiên cố, người ở trong càng muốn thoát ra."

Cô lấy chiếc bút, ký tên mình xuống tờ giấy. Hành động này không phải là sự phục tùng, mà là sự chấp nhận trò chơi nguy hiểm mà anh vừa bắt đầu.