Sau buổi sáng căng thẳng với "Bản Quy Tắc," Mộc Lam và Lãnh Khải gần như tránh mặt nhau cả ngày. Lãnh Khải đi làm sớm hơn thường lệ, để lại không gian biệt thự yên tĩnh và lạnh lẽo.
Mộc Lam cố gắng tập trung vào bài tập thiết kế của mình trong phòng khách, nhưng những quy tắc mới cứ luẩn quẩn trong đầu cô. Đặc biệt là quy tắc về "Không gian riêng tư" của anh.
Cô biết Lãnh Khải chỉ đang tự trấn an mình. Anh muốn đẩy cô ra xa, muốn phủ nhận khoảnh khắc họ chạm nhau hôm qua, muốn bóp nghẹt cái cảm xúc đã bùng lên trong anh.
Nhưng Mộc Lam đã quá quen thuộc với sự kiểm soát và thói quen của anh trong suốt mười năm. Cô biết cách tìm ra khe hở trong bức tường mà anh đang cố gắng xây dựng.
Buổi chiều, cô cần một chiếc kéo đặc biệt để cắt vải, loại kéo mà cô nhớ đã thấy trên kệ sách trong phòng làm việc của Lãnh Khải.
Đó là một cái cớ hoàn hảo.
Cô đứng trước cánh cửa gỗ sẫm màu của phòng làm việc. Đây là căn phòng cấm kỵ nhất trong nhà, là thánh địa của Lãnh Khải—nơi chứa đựng quyền lực và sự bí ẩn của anh. Hít một hơi thật sâu, cô nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa.
Cánh cửa mở ra, mang theo một làn hương đặc trưng, mạnh mẽ xộc vào khứu giác cô.
Đó là mùi hương tổng hợp của gỗ đàn hương, giấy in, cà phê espresso đậm đặc, và trên hết, là mùi nước hoa của Lãnh Khải. Một mùi hương lạnh lùng nhưng lại có sức hấp dẫn kỳ lạ, khiến cô cảm thấy choáng váng ngay lập tức.
Mộc Lam bước vào, khép cửa lại phía sau.
Căn phòng là một sự phản chiếu hoàn hảo cho tính cách Lãnh Khải: gọn gàng, tối giản, và quyền lực. Cô tìm thấy chiếc kéo trên kệ sách, nhưng đôi mắt cô lại bị thu hút bởi chiếc ghế da bành màu đen lớn.
Chiếc ghế sofa đó là nơi anh thường ngồi hàng giờ để đọc tài liệu, hoặc đôi khi, cô thấy anh ngủ gật trong đó vì mệt mỏi.
Mộc Lam tiến lại gần, ngần ngại giây lát rồi chạm nhẹ vào bề mặt da. Nơi đây vẫn còn vương chút hơi ấm mơ hồ của cơ thể anh.
Cô chậm rãi đưa tay lên sờ vào chiếc áo vest màu than chì được treo gọn gàng trên móc áo gần đó. Đây là chiếc áo anh mặc sáng nay.
Cô kéo chiếc áo xuống. Vải len cao cấp mềm mại và nặng trịch. Cô đưa nó lên mũi, hít một hơi sâu. Mùi hương của anh đậm đặc hơn bao giờ hết, như một luồng điện xông thẳng vào đại não, đánh thức những cảm xúc cấm đoán.
Cô không còn cảm thấy sự tôn kính của con gái nuôi dành cho cha nuôi nữa. Cô chỉ cảm thấy sự rung động mạnh mẽ của một người phụ nữ bị thu hút bởi sức mạnh và sự trưởng thành của một người đàn ông.
Cảm giác tội lỗi như một lớp băng mỏng. Cô nhanh chóng quấn mình vào chiếc áo vest. Nó quá khổ so với cô, nhưng lại tạo ra một cảm giác che chở và chiếm hữu kỳ lạ. Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng vòng tay anh đang ôm lấy cô, không phải là cái ôm của người cha, mà là cái ôm đầy ham muốn mà cô đã đọc trong những cuốn sách cấm.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại di động của Lãnh Khải reo lên trên bàn làm việc.
Mộc Lam giật mình, hoảng loạn buông chiếc áo vest ra. Cô nhanh chóng treo nó lại vị trí cũ, tay chân run rẩy. Cô cảm thấy mình như một tên trộm vừa bị bắt quả tang đang xâm phạm một kho báu riêng tư.
Cô liếc nhìn màn hình điện thoại. Là tin nhắn từ trợ lý của anh, nhắc anh về một cuộc họp gấp.
Nhanh chóng lấy chiếc kéo, Mộc Lam lao ra khỏi phòng, đóng sập cửa lại. Cô tựa lưng vào hành lang, thở dốc.
Mùi hương của Lãnh Khải vẫn còn vương vấn trên da thịt cô.
Cô biết Lãnh Khải sẽ trở về sớm hơn dự kiến. Anh có thể cảm nhận được có điều gì đó đã thay đổi trong căn phòng này.
Mộc Lam đi thẳng về phòng, cảm thấy một sự pha trộn hỗn loạn giữa cảm giác tội lỗi vì đã vi phạm quy tắc, và một sự hưng phấn mãnh liệt vì đã được tiếp xúc gần gũi với "thánh địa" và mùi hương của anh.
Cô không còn sợ những quy tắc mới nữa. Giờ đây, cô biết rõ rằng, bên dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng của người giám hộ, Lãnh Khải đang che giấu một người đàn ông đầy khao khát, và cô đã biết cách để chạm vào người đàn ông đó. Cô chỉ cần chờ đợi thời cơ thích hợp.