MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCon Gái Cưng Của TaChương 4

Con Gái Cưng Của Ta

Chương 4

1,157 từ · ~6 phút đọc

Sau vụ đột nhập "thánh địa" hôm trước, Mộc Lam ý thức được cô cần phải khiến Lãnh Khải tự nhận ra sự xao động của mình. Cô quyết định dùng chính những quy tắc anh đặt ra để tạo ra sự xung đột cảm xúc.

Ngày hôm sau, Mộc Lam chuẩn bị đi dự buổi triển lãm của trường đại học, sau đó là tiệc liên hoan nhỏ. Cô đã mặc một chiếc váy đen đơn giản, nhưng đường viền cổ áo cố ý hơi trễ hơn so với quy tắc mới. Quan trọng hơn, cô đã báo trước cho Lãnh Khải về việc sẽ có một người bạn khác giới tên là Minh đến đón cô.

Lãnh Khải đang ngồi đọc sách trong phòng khách. Anh hạ cuốn sách xuống khi thấy cô bước xuống cầu thang.

Anh gần như không thở khi nhìn cô. Cô không hề cố tình ăn mặc hở hang, nhưng sự kết hợp giữa chiếc váy đen thanh lịch và vẻ đẹp rực rỡ tuổi mười chín của cô tạo ra một sức hút mạnh mẽ và tinh tế. Chiếc váy gần như hoàn hảo, ngoại trừ điểm duy nhất—chiếc xương quai xanh lộ ra quá rõ ràng, và đôi chân thon dài của cô.

"Trang phục có ổn không, Ba Lãnh?" Mộc Lam hỏi, giọng điệu hoàn toàn tự nhiên, nhưng ánh mắt cô ẩn chứa sự chờ đợi.

Lãnh Khải cố gắng kiềm chế. Anh không thể chỉ trích cô mà không thừa nhận rằng chính anh đang quá để tâm đến cơ thể cô.

"Tạm chấp nhận được," anh đáp, giọng anh cứng nhắc như đá. "Nhưng con cần nhớ quy tắc về giờ giới nghiêm."

"Vâng. Con sẽ về trước chín giờ. Bạn Minh đã hứa sẽ đưa con về tận nhà."

Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên.

Minh là một chàng trai trẻ trung, hoạt bát, hơn Mộc Lam hai tuổi, đến từ khoa Kiến trúc. Anh ta đứng ở cửa với một bó hoa cúc dại tươi tắn.

"Chào Ba Lãnh," Minh lễ phép chào. "Cháu đến đón Lam đi dự triển lãm ạ."

Lãnh Khải nhìn chằm chằm vào bó hoa và nụ cười rạng rỡ của chàng trai. Nụ cười ấy, sự tự tin hồn nhiên ấy, là thứ mà anh đã đánh mất từ lâu và giờ đây cảm thấy bị đe dọa.

"Cậu Minh," Lãnh Khải gật đầu lạnh lùng. "Tôi hy vọng cậu hiểu rõ tầm quan trọng của sự an toàn. Hãy đưa Lam về đúng giờ và đảm bảo cô ấy được an toàn."

"Chắc chắn rồi ạ," Minh đáp, có vẻ hơi bị áp lực bởi thái độ nghiêm nghị của Lãnh Khải.

Mộc Lam nhận bó hoa, nở một nụ cười rạng rỡ với Minh, rồi quay lại nhìn Lãnh Khải, ánh mắt đầy thách thức. "Con đi đây, Ba Lãnh."

Khi cô và Minh sánh bước ra khỏi cửa, Lãnh Khải cảm thấy một cơn bốc hỏa vô cớ. Cảnh tượng cánh tay Minh vô tình chạm vào tay cô khi họ bước đi khiến anh muốn xông ra và kéo cô lại.

Anh đã cố gắng thuyết phục bản thân rằng sự khó chịu này chỉ là sự lo lắng của một người giám hộ. Nhưng không, nó là ghen tuông. Nó là sự chiếm hữu muốn chối bỏ việc cô thuộc về bất kỳ người đàn ông nào khác ngoài anh.

Mười giờ tối. Mộc Lam chưa về.

Lãnh Khải không thể làm việc. Anh đi đi lại lại trong phòng khách, nhìn chằm chằm vào đồng hồ. Anh đã gọi điện cho cô hai lần, nhưng cô không nghe máy.

9 giờ 15 phút: Anh nghĩ: Có thể cô bé bị kẹt xe.

9 giờ 45 phút: Anh nghĩ: Chắc chắn là cậu ta đang cố tình làm trái quy tắc.

10 giờ 00 phút: Anh cảm thấy toàn bộ sự kiềm chế của mình đã bị phá vỡ. Quy tắc của anh đã bị vi phạm. Anh lấy chìa khóa xe và lao ra ngoài, không kịp báo trước cho bất kỳ ai.

Anh lái xe thẳng đến địa chỉ quán bar mà Mộc Lam đã nói với anh.

Khi Lãnh Khải bước vào, quán bar đông đúc và ồn ào. Anh lập tức nhìn thấy Mộc Lam ở góc khuất. Cô đang cười rộ lên trước một câu chuyện của Minh. Cô đã uống một chút gì đó, khuôn mặt ửng hồng và đôi mắt lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo.

Rồi cảnh tượng khiến anh đứng chết trân. Minh nghiêng người lại gần Mộc Lam, thì thầm điều gì đó, và bàn tay anh ta vô tình đặt lên eo cô.

Mộc Lam không hề phản đối.

Cơn ghen tuông bùng lên như một ngọn lửa địa ngục. Lãnh Khải bước đi như một cái bóng, gương mặt anh tối sầm lại, mang theo một luồng khí lạnh lẽo và nguy hiểm.

Anh đặt tay lên vai Minh, mạnh mẽ và dứt khoát đến mức chàng trai kia giật mình quay lại.

"Đã quá giờ giới nghiêm một tiếng," Lãnh Khải nói, giọng anh lạnh lẽo như băng. "Buông Lam ra và tránh xa cô ấy."

Minh kinh ngạc đứng dậy, lắp bắp xin lỗi. "Cháu... cháu xin lỗi, Ba Lãnh. Cháu sẽ đưa Lam về ngay."

Lãnh Khải không thèm để ý đến cậu ta. Anh kéo Mộc Lam đứng dậy. Cơ thể cô mềm nhũn vì men rượu và bất ngờ.

"Đi về," anh ra lệnh, kéo cô đi xộc xệch qua đám đông, tay anh siết chặt cổ tay cô.

"Ba Lãnh, nhẹ tay..." Mộc Lam lẩm bẩm. "Con tự đi được."

Khi họ ra đến ngoài, Lãnh Khải gần như đẩy cô vào ghế xe.

"Con đã vi phạm quy tắc," anh gằn giọng, không phải vì cô vi phạm quy tắc, mà vì cô đã để người khác chạm vào mình. "Con đã làm cái quái gì ở đó?"

"Con chỉ đi chơi với bạn..."

"Chơi với bạn?" anh ngắt lời. "Hay là hẹn hò? Con không thấy mình đã đủ lớn để hiểu rằng hành động đó là không đúng đắn sao?"

Mộc Lam quay sang anh, đôi mắt cô không còn say xỉn nữa mà đầy nước. "Không đúng đắn? Ba Lãnh đang ghen, phải không?"

Lãnh Khải cứng đờ. Anh nhìn cô, trong ánh sáng mờ ảo của đèn đường, vẻ đẹp ngây thơ pha lẫn thách thức của cô khiến anh gần như phát điên.

"Im lặng," anh gầm gừ, khởi động xe và đạp ga. "Ba là người giám hộ của con. Ba có quyền kiểm soát con. Đừng bao giờ lặp lại chuyện này nữa."

Minh không còn quan trọng. Quan trọng là cô đã khiến anh mất kiểm soát vì cô. Mộc Lam mỉm cười lặng lẽ trong bóng tối. Cô đã thắng. Cô đã thấy được con quỷ ghen tuông đang ngủ yên trong người giám hộ của cô.

Đêm nay, Lãnh Khải sẽ phải đối diện với sự thật rằng, mối quan hệ của họ đã thay đổi không thể cứu vãn.