MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCon Gái Cưng Của TaChương 5

Con Gái Cưng Của Ta

Chương 5

859 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe lao đi trong im lặng căng thẳng. Lãnh Khải lái xe với tốc độ đáng sợ, sự giận dữ và khao khát chiếm hữu đang thiêu đốt anh. Anh không hề nhận ra Mộc Lam đã hoàn toàn dựa vào cảm giác nguy hiểm đó để đạt được mục đích của mình.

Về đến biệt thự, Mộc Lam gần như ngã quỵ khi vừa mở cửa xe. Men rượu, sự căng thẳng, và tốc độ lái xe đã khiến cô chóng mặt.

"Ba Lãnh," cô lẩm bẩm, tay run rẩy bám vào cánh tay anh.

Lãnh Khải cứng người, nhưng anh không thể bỏ mặc cô. Anh gần như kéo cô ra khỏi xe và dìu cô vào nhà.

"Lam, con không được uống rượu!" Anh gằn giọng, sự tức giận vẫn chưa nguôi.

"Con... con chỉ uống một ly nhỏ. Minh nói..."

Nghe đến cái tên "Minh," cơn ghen lại bùng lên trong anh. "Đủ rồi! Con nghe lời người ngoài hơn Ba sao?" Anh gần như đẩy cô xuống chiếc ghế sofa.

Mộc Lam oằn người xuống, ôm lấy đầu. "Con xin lỗi. Con bị choáng váng quá."

Lãnh Khải đứng nhìn cô. Tóc cô rối bời, chiếc váy đen bị kéo lệch một chút, để lộ ra nhiều da thịt hơn bình thường. Khuôn mặt cô ửng hồng, không phải vì xấu hổ, mà vì men say, trông vô cùng quyến rũ và mong manh.

Sự giận dữ của anh nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự lo lắng và một cảm giác phục tùng kỳ lạ trước vẻ đẹp đang nở rộ này.

Anh nhanh chóng vào bếp, lấy một cốc nước ấm và một chiếc khăn lạnh.

Lãnh Khải quỳ xuống bên cạnh sofa. Mộc Lam đang nhắm mắt.

"Uống đi," anh ra lệnh nhẹ nhàng, giúp cô ngồi dậy.

Mộc Lam uống từng ngụm nước, hơi ấm làm dịu đi cơn buồn nôn. Khi cô uống xong, Lãnh Khải nhẹ nhàng đặt cốc xuống và bắt đầu lau mặt cho cô bằng chiếc khăn lạnh.

Hành động này hoàn toàn là bổn phận và chăm sóc, giống như cách anh đã làm khi cô còn nhỏ, mỗi khi cô bị ốm hay gặp ác mộng.

Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác.

Mộc Lam cảm nhận được sự tỉ mỉ trong từng động tác của anh. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút thiết kế hay ký các hợp đồng triệu đô giờ đang dịu dàng lau đi những lọn tóc lòa xòa trên trán cô.

Anh tập trung đến mức không hề nhận ra ánh mắt cô đang hé mở nhìn anh.

Khi Lãnh Khải đưa khăn lau xuống cổ cô, nơi xương quai xanh lộ ra, ngón tay anh vô tình chạm vào lớp da mềm mại, mát lạnh.

Ngay lập tức, Mộc Lam rùng mình và cong người lại một chút.

Sự rùng mình đó không phải là lạnh, mà là một phản ứng cơ thể bản năng trước sự tiếp xúc của một người đàn ông.

Lãnh Khải cũng cảm nhận được. Ngón tay anh đông cứng lại. Anh ngước nhìn cô. Cô đã mở mắt, đôi mắt ngập nước và đầy vẻ mong đợi.

Khoảnh khắc đó, mọi ranh giới, mọi quy tắc đều sụp đổ. Anh không còn thấy một cô con gái nuôi đang say xỉn nữa. Anh chỉ thấy một người phụ nữ đang phản ứng với anh—một phản ứng không thể giả dối hay che đậy.

Hơi thở của cả hai trở nên nặng nề và gấp gáp.

Bàn tay Lãnh Khải, thay vì rút về, lại táo bạo trượt xuống một chút, miết nhẹ lên đường viền cổ áo, nơi làn da nhạy cảm nhất của cô.

"Lam," anh thều thào, giọng anh khản đặc, gọi tên cô không phải với tư cách người giám hộ, mà là của một người đàn ông đang thất bại trong việc kìm nén khao khát.

Mộc Lam dường như đã chờ đợi khoảnh khắc này. Cô đưa tay lên, nắm lấy cổ tay anh, kéo nhẹ bàn tay anh về phía mình.

Không cần lời nói. Hành động đó là một sự đồng thuận mỏng manh nhưng rõ ràng.

Lãnh Khải cúi xuống. Anh cúi xuống không phải để hỏi han, mà để chiếm lấy.

Anh đặt môi mình lên môi cô, một nụ hôn mạnh mẽ, thô ráp và đầy khao khát cấm kỵ. Đó là sự giải phóng cho tất cả những đêm mất ngủ, sự kiềm chế vô ích, và sự ghen tuông điên cuồng anh đã phải chịu đựng.

Hương vị của rượu vang hòa quyện với mùi cà phê và tuyết tùng của anh, tạo nên một sự kết hợp say đắm và tội lỗi.

Mộc Lam đáp lại nụ hôn của anh bằng tất cả sự hồn nhiên và mãnh liệt của tuổi trẻ. Cô vòng tay qua cổ anh, siết chặt, như thể sợ anh sẽ tan biến.

Khi hơi thở của cả hai trở nên quá nặng nề, Lãnh Khải dứt ra, trán anh tựa vào trán cô.

Anh nhìn vào đôi mắt cô, trong đó không có sự hối tiếc hay sợ hãi, chỉ có sự đòi hỏi.

"Không được gọi Ba Lãnh nữa," anh thì thào, ra lệnh.

Mộc Lam nhếch môi, mỉm cười chiến thắng.

"Khải."