Căn phòng khách trở nên im lặng đến đáng sợ sau nụ hôn định mệnh đó. Lãnh Khải bật dậy, như vừa bị giật điện. Khuôn mặt anh tái mét, không phải vì xấu hổ, mà vì sự hãi hùng trước chính hành động và cảm xúc của mình.
Anh đã vi phạm nghiêm trọng giới hạn đạo đức mà anh đã cố gắng duy trì suốt mười năm qua.
"Lam..." Giọng anh khàn đặc, đầy sự tự trách. Anh đưa tay lên che mặt, như muốn xua đi hình ảnh vừa rồi. "Chuyện này... không được xảy ra."
Mộc Lam ngồi yên, nhìn anh từ chiếc sofa. Làn môi cô vẫn còn ẩm ướt, và ánh mắt cô bình tĩnh đến lạ thường, hoàn toàn tỉnh táo sau cơn say.
"Nó đã xảy ra rồi, Khải," cô nói, lần đầu tiên cô gọi tên anh một cách tự nhiên như vậy.
"Con say," anh lý giải một cách tuyệt vọng. "Ba đã lợi dụng sự yếu đuối của con. Ba xin lỗi."
"Con không say đến mức không biết mình muốn gì," Mộc Lam phản bác, giọng cô nhỏ nhưng kiên quyết. Cô đứng dậy, bước lại gần anh. "Ba Lãnh không lợi dụng con. Ba Lãnh chỉ thành thật với khao khát của mình. Con đã thấy, và con cũng vậy."
Anh lùi lại một bước, giữ khoảng cách giữa họ. "Đừng nói nữa. Con không hiểu hậu quả đâu. Ba là người giám hộ của con. Chúng ta là gia đình. Đây là mối quan hệ cấm kỵ."
"Gia đình ư?" Mộc Lam nhìn thẳng vào mắt anh, không hề sợ hãi. "Gia đình nào lại có những quy tắc kiểm soát kỳ lạ như Ba đã đặt ra? Gia đình nào lại ghen tuông điên cuồng khi con đi chơi với người khác? Ba không nhìn con bằng tình thương cha con, Khải. Ba nhìn con bằng..."
Cô ngừng lại, không nói hết câu. Ánh mắt cô đã nói thay tất cả.
Lãnh Khải cảm thấy nghẹt thở. Anh biết cô nói đúng. Tình cảm anh dành cho cô đã vượt ra khỏi giới hạn từ lâu, chỉ là anh quá hèn nhát để đối diện.
"Ba sẽ đưa con lên phòng," anh nói, giọng anh trở lại vẻ uy quyền cứng nhắc, như một nỗ lực cuối cùng để lấy lại vai trò cũ.
Anh nắm lấy cánh tay cô, lần này nhẹ nhàng hơn, nhưng với một ý định rõ ràng là tách biệt họ ra.
Khi họ lên đến phòng cô, Mộc Lam không kháng cự. Cô bước vào phòng ngủ của mình, căn phòng màu trắng và hồng nhạt như một cái lồng nhỏ của sự thuần khiết.
Cô quay lại nhìn anh. "Đêm nay, Ba Lãnh có ngủ được không?"
Câu hỏi đơn giản nhưng đầy sức nặng. Lãnh Khải hiểu ý cô: cô muốn biết liệu sự cấm kỵ và nụ hôn đó có ám ảnh anh như nó đang ám ảnh cô không.
Anh không trả lời. Anh chỉ nhìn cô sâu thẳm, ánh mắt phức tạp, chứa đựng sự đấu tranh, tội lỗi, và cả sự thỏa mãn chớp nhoáng.
"Ngủ ngon," anh nói khẽ, gần như là một lời cảnh báo, rồi đóng sập cánh cửa lại.
Mộc Lam không ngủ được. Cô nằm trên giường, nhưng tâm trí cô tràn ngập hình ảnh Lãnh Khải: sự giận dữ của anh, sự ghen tuông của anh, và cách anh hôn cô. Cô cảm thấy một sự hỗn loạn chưa từng có.
Nửa đêm, cô trằn trọc và cuối cùng thiếp đi.
Trong giấc mơ, cô thấy mình không ở trong căn nhà này nữa, mà ở một nơi xa lạ, đầy ánh sáng và hương thơm. Lãnh Khải đứng đó, không phải trong bộ vest nghiêm nghị, mà là một người đàn ông đơn giản hơn, mạnh mẽ hơn. Anh tiến đến gần cô, không còn là người giám hộ, mà là người tình.
Anh hôn cô, không phải nụ hôn gấp gáp hôm trước, mà là một nụ hôn mềm mại, từ tốn, đầy yêu thương và sở hữu. Anh vuốt ve mái tóc cô, rồi bàn tay anh trượt xuống...
Mộc Lam giật mình tỉnh giấc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Hơi thở cô dồn dập.
Cô đưa tay lên môi mình. Cảm giác của giấc mơ vẫn còn quá rõ ràng, quá thật. Khuôn mặt cô nóng bừng. Đây là lần đầu tiên cô có một giấc mơ mãnh liệt như vậy về anh.
Cô không còn cảm thấy hưng phấn nữa, mà là sự xấu hổ và hoảng loạn. Cô đã thèm muốn người giám hộ của mình, người đã chăm sóc cô như con gái ruột suốt một thập kỷ.
"Không thể như vậy được..." cô lẩm bẩm, vùi mặt vào gối.
Cái cảm giác tội lỗi và sự vi phạm đạo đức ập đến, mạnh mẽ hơn men rượu hay sự ghen tuông của anh. Nó khiến cô sợ hãi chính mình.
Cô quyết định. Cô phải né tránh anh. Cô phải làm cho mọi thứ trở lại bình thường.
Sáng hôm sau, khi Lãnh Khải xuống nhà, anh thấy một mảnh giấy nhỏ dán trên tủ lạnh:
"Ba Lãnh, con đi học sớm, có bài kiểm tra. Con sẽ ở lại thư viện trường để ôn tập. Con sẽ tự về. Con xin lỗi về chuyện tối qua. Hãy xem như nó chưa từng xảy ra. – Lam"
Lãnh Khải cầm mẩu giấy trên tay.
Lời xin lỗi của cô, sự chạy trốn của cô, chính là bằng chứng rõ ràng nhất về việc cả hai đã cùng nhau bước qua ranh giới cấm kỵ. Cô đã nhận ra sự sai trái của cảm xúc đó, và đang cố gắng đẩy anh ra xa.
Anh nắm chặt mẩu giấy trong tay, nếp nhăn in hằn trên trán. Anh hiểu. Cô đang muốn xây lại bức tường.
Nhưng nụ hôn đêm qua, cái cảm giác ngọt ngào và tội lỗi đó, đã ăn sâu vào tâm trí anh. Anh biết rõ, anh không thể để mọi thứ quay trở lại như trước được nữa.
Anh đã nếm trải hương vị của cấm kỵ, và anh không thể quên được nó.