Những ngày sau đó, không khí trong biệt thự trở nên ngột ngạt và giả tạo. Mộc Lam tuân thủ triệt để Bản Quy Tắc, gần như là tuyệt đối.
Cô luôn dậy sớm, ăn sáng qua loa trong phòng hoặc sau khi Lãnh Khải đã rời đi. Cô về nhà đúng chín giờ tối, thậm chí sớm hơn, và lập tức lên phòng. Cô tránh mọi sự tiếp xúc vật lý và ánh mắt với Lãnh Khải.
Cô cố gắng hết sức để trở lại thành "Lam của Ba Lãnh"—cô con gái nuôi ngoan ngoãn, không có chút hấp dẫn giới tính nào.
Lãnh Khải nhận thấy nỗ lực của cô. Sự xa cách này khiến anh cảm thấy thất vọng và cô đơn hơn cả trước khi nụ hôn xảy ra. Anh thà đối diện với sự giận dữ của cô còn hơn là sự trốn tránh và khước từ này.
Anh biết, việc cô cố gắng xây lại rào cản là để bảo vệ chính cô, nhưng điều đó lại khiến bản năng chiếm hữu của anh trỗi dậy mạnh mẽ hơn.
Một buổi tối, Lãnh Khải về nhà sau giờ làm việc căng thẳng. Anh tìm thấy Mộc Lam đang ngồi một mình trong phòng bếp, chuẩn bị bữa ăn nhẹ. Anh nhận ra cô đã nấu một món canh bí đỏ, món mà anh đặc biệt thích nhưng đã lâu không được ăn. Đây là một nỗ lực hòa giải ngầm, một cử chỉ mang tính gia đình.
"Con không cần phải làm những việc này," anh nói, giọng anh trầm và có phần mệt mỏi. "Đã có người giúp việc lo liệu."
"Con biết," Mộc Lam đáp, không nhìn anh. Cô chăm chú khuấy nồi canh. "Nhưng con muốn làm. Ba Lãnh đã làm việc vất vả."
Cô đặt một bát canh nóng hổi trước mặt anh. Mùi hương ấm áp và quen thuộc lập tức xoa dịu sự căng thẳng của Lãnh Khải. Anh ngồi xuống, cảm nhận được hơi ấm của món ăn và cả nỗ lực hàn gắn mong manh của cô.
Anh ăn gần hết bát canh.
"Rất ngon," anh thành thật khen. "Cảm ơn con."
Mộc Lam khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và thanh thản hiếm hoi. Cô đã thành công trong việc tạm thời khôi phục lại không khí "cha con" an toàn.
Nhưng ngay lập tức, bầu không khí đó lại bị phá vỡ.
Lãnh Khải đặt thìa xuống, ánh mắt anh nhìn vào một chi tiết nhỏ trên bàn. "Chiếc ly pha lê này... Con lấy nó ra khỏi tủ cấm à?"
Mộc Lam giật mình. Đó là một chiếc ly pha lê cổ, nằm trong bộ sưu tập mà Lãnh Khải quý trọng, và anh đã cấm cô động vào từ lâu.
"Con xin lỗi, con quên mất. Con chỉ nghĩ..."
"Không có 'chỉ nghĩ'!" Lãnh Khải đột ngột đứng dậy, sự giận dữ tích tụ từ những ngày né tránh bùng phát, nhưng lại trút vào một vật vô tri. "Ba đã dặn con bao nhiêu lần về việc không được tùy tiện động vào đồ đạc của Ba? Con nghĩ quy tắc Ba đặt ra là trò đùa sao?"
Mộc Lam đứng sững, đôi mắt cô ngấn nước. Sự tức giận của anh không cân xứng với lỗi lầm. Cô hiểu, anh không giận chiếc ly, mà giận sự gần gũi cô vừa tạo ra. Anh sợ sự thân mật đó.
"Con chỉ muốn làm Ba vui..." Giọng cô lạc đi vì tủi thân.
"Vui?" Lãnh Khải cười nhạt, một nụ cười đau đớn. "Con nghĩ con có thể làm Ba vui bằng một bát canh rồi lại vi phạm ngay sau đó sao?"
Anh đưa tay ra, định lấy chiếc ly. Tay anh run rẩy vì căng thẳng nội tâm.
Mộc Lam vô thức đưa tay ra bảo vệ chiếc ly, như bảo vệ nỗ lực của mình.
Hai bàn tay chạm nhau—lần chạm duy nhất kể từ nụ hôn.
Sự va chạm bất ngờ khiến chiếc ly pha lê tuột khỏi tay Lãnh Khải.
Xoảng!
Chiếc ly rơi xuống sàn đá cẩm thạch, vỡ tan thành hàng trăm mảnh nhỏ, phản chiếu ánh đèn lấp lánh như những giọt nước mắt băng giá.
Cả hai đứng yên. Tiếng vỡ vụn đó là âm thanh đau đớn nhất. Nó không chỉ là chiếc ly, mà là sự mong manh của mối quan hệ cấm kỵ vừa mới được hàn gắn.
Lãnh Khải nhìn chằm chằm vào những mảnh vỡ. Anh nhận ra mình đã phản ứng thái quá một cách đáng sợ, tất cả chỉ vì sợ hãi việc cô bé đang cố gắng phá bỏ khoảng cách mà anh muốn duy trì.
"Lam..." Anh thở ra, cố gắng chạm vào cô.
Mộc Lam lùi lại một bước, tránh tay anh. Khuôn mặt cô tái đi vì tổn thương.
"Ba Lãnh không tin con," cô nói khẽ, giọng cô đầy đau đớn. "Ba Lãnh không tin vào sự chân thành của con. Con tưởng con có thể làm mọi thứ trở lại bình thường... nhưng Ba Lãnh vẫn muốn con ở trong lồng kính, phải không?"
Cô quay lưng, chạy lên lầu mà không hề ngoảnh lại.
Lãnh Khải đứng giữa những mảnh pha lê vỡ. Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ sắc nhọn lên. Chiếc ly đã vỡ không thể lành. Giống như ranh giới của họ.
Anh không giận Mộc Lam. Anh giận chính mình vì sự yếu đuối khiến anh phải dùng sự giận dữ để che đậy khao khát. Anh đã làm tổn thương cô chỉ vì anh quá sợ hãi yêu cô.
Lãnh Khải cảm thấy một cảm giác trống rỗng và hối hận chưa từng có. Anh cần phải sửa chữa. Nhưng sửa chữa bằng cách nào khi chính anh là nguồn cơn của sự đổ vỡ này?