MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCon Gái Cưng Của TaChương 8

Con Gái Cưng Của Ta

Chương 8

920 từ · ~5 phút đọc

Sau sự việc chiếc ly pha lê vỡ, đêm hôm đó kéo dài trong sự im lặng nặng nề nhất. Lãnh Khải dọn dẹp phòng bếp một mình, nhặt từng mảnh vỡ như nhặt lấy từng mảnh vỡ trong lương tâm mình. Anh không dám lên gõ cửa phòng Mộc Lam, vì anh biết lời xin lỗi vào lúc này sẽ vô nghĩa.

Khoảng hai giờ sáng, Lãnh Khải ngồi trong phòng làm việc của mình, chiếc đèn bàn vẫn là nguồn sáng duy nhất. Anh không thiết kế, không đọc sách. Anh chỉ nhìn chằm chằm vào bức ảnh cũ đặt trong ngăn kéo.

Bức ảnh chụp Mộc Lam khi cô bé mười tuổi, gầy gò và sợ hãi, đứng nép sau lưng anh trong một buổi lễ nhận nuôi chính thức. Đôi mắt cô bé lúc đó to tròn, chứa đựng sự mất mát và tuyệt vọng.

Lãnh Khải nhớ lại cảm giác của ngày hôm đó. Anh không có ý định nhận nuôi con, cuộc sống của anh hoàn toàn được sắp đặt cho sự nghiệp và sự cô độc. Nhưng khi nhìn thấy cô bé, anh không thể làm ngơ.

Anh đã hứa với bạn thân mình—cha của Mộc Lam—trước khi anh ấy qua đời, rằng anh sẽ bảo vệ cô bé. Lãnh Khải đã bước vào vai trò người giám hộ, nhưng không phải vì bổn phận đơn thuần.

Anh nhận ra, cô bé là người duy nhất cần anh theo một cách không vụ lợi. Anh đã luôn là một người đàn ông thành công, được tôn trọng, nhưng chưa bao giờ được cần một cách tuyệt đối như vậy. Cô bé đã trở thành cái neo cứu rỗi sự trống rỗng trong tâm hồn anh.

Nhưng giờ đây, cô bé đã lớn. Cô không còn cần một người giám hộ nữa, mà cần một người yêu. Và chính khao khát của anh đã đe dọa làm tan vỡ sự an toàn mong manh đó.

Lãnh Khải đưa tay chạm vào bức ảnh. Anh nhận ra sự thật kinh khủng: anh đã yêu Mộc Lam không phải với tư cách con gái nuôi, mà là người phụ nữ duy nhất anh có thể sở hữu và bảo vệ khỏi thế giới bên ngoài.

Anh không muốn cô đi, không muốn cô hẹn hò, không muốn cô tự lập. Anh muốn cô mãi mãi là ánh sáng được anh giữ trong chiếc lồng kính này, chỉ thuộc về anh.

Sự cấm kỵ đến từ chính sự độc chiếm và tuyệt vọng của anh. Anh sợ mất cô hơn là sợ dư luận.

Đột nhiên, tiếng chuông cửa phòng anh vang lên khẽ khàng.

Lãnh Khải giật mình. Đã quá nửa đêm, và theo quy tắc của chính anh, Mộc Lam không được phép ra khỏi phòng.

Anh đứng dậy, sự lo lắng lấn át mọi cảm xúc khác. Anh mở cửa.

Mộc Lam đứng đó. Cô mặc một chiếc áo ngủ mỏng, tay ôm chặt một con gấu bông cũ kỹ. Mái tóc cô rối bời, và đôi mắt cô đỏ hoe, nhưng không còn vẻ giận dỗi. Cô trông mong manh và yếu đuối như cô bé mười tuổi ngày nào.

"Ba Lãnh..." Giọng cô khẽ khàng, cô ngước nhìn anh, đầy sợ hãi. "Con... con lại gặp ác mộng."

Lãnh Khải hiểu ngay. Cô bé luôn có những cơn ác mộng tái diễn về tai nạn của cha mẹ mình. Đây là lý do duy nhất khiến cô phá vỡ quy tắc để tìm đến anh.

Sự căng thẳng trong anh tan biến. Vai trò người giám hộ và người bảo vệ lập tức chiếm lấy anh.

"Vào đây," anh nói, giọng anh dịu dàng đến bất ngờ. Anh mở rộng cửa cho cô vào.

Mộc Lam bước vào phòng làm việc của anh—căn phòng cô bị cấm đặt chân vào. Cô ngồi xuống chiếc ghế da bành, cuộn tròn người lại.

Lãnh Khải ngồi xuống mép bàn. "Nằm mơ thấy gì?"

"Máu," cô thều thào. "Và tiếng gọi. Con sợ lắm."

Anh không nói gì. Anh hiểu. Anh biết cách chữa lành nỗi sợ hãi này. Anh đứng dậy, bước đến bên cạnh cô.

Anh nhẹ nhàng đưa tay ra, đặt lên đỉnh đầu cô, rồi vuốt mái tóc cô. Cái chạm này thuần túy là tình thân, là sự an ủi mà cô bé đã tìm kiếm.

Mộc Lam nhắm mắt lại, tận hưởng sự an toàn mà hơi ấm và mùi hương của anh mang lại.

"Lam," Lãnh Khải nói, giọng anh trầm và chân thật. "Đừng sợ. Ba sẽ luôn ở đây. Mãi mãi."

Anh không thể nói "Ba yêu con," nhưng lời hứa "Mãi mãi" đó chứa đựng tất cả sự cam kết của anh. Nó là sự thú nhận thầm lặng rằng cô là định mệnh của anh, là người duy nhất khiến anh không còn cô đơn.

Trong vòng tay an toàn của anh, nỗi sợ hãi của Mộc Lam dần tan đi. Cô ngẩng đầu lên, nhìn anh.

"Con tin Ba Lãnh," cô nói, nhưng ánh mắt cô không còn là ánh mắt ngây thơ nữa. Nó là ánh mắt của một người phụ nữ đã thấy sự yếu đuối và khao khát ẩn giấu của anh.

Cô đã tìm thấy sự an toàn, nhưng cô cũng biết, sự an toàn này chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh cho tình cảm cấm kỵ của họ. Cả hai đều là những kẻ cô đơn bị mắc kẹt trong một mối quan hệ không có tên gọi.

Và đêm nay, sự cô đơn đã kéo họ lại gần nhau hơn bất kỳ quy tắc nào.