Sau cơn ác mộng và cuộc gặp gỡ khuya, Mộc Lam ngủ thiếp đi trong chiếc ghế da bành của Lãnh Khải, đầu tựa vào vai anh. Lãnh Khải ngồi yên không dám cử động, sợ làm cô thức giấc. Cảm giác này thật quý giá, là sự bình yên hiếm hoi mà anh đã khao khát.
Khi bình minh hé rạng, Mộc Lam tỉnh giấc. Cô nhìn thấy mình đang nằm trong vòng tay anh, và thay vì hoảng sợ, cô cảm thấy ấm áp.
Cô nhẹ nhàng rời khỏi anh, đứng dậy chỉnh lại trang phục. Lãnh Khải cũng thức giấc, nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp, chứa đựng sự dịu dàng của người cha và sự khao khát của người tình.
"Ngủ ngon chứ?" anh hỏi khẽ.
"Vâng, rất ngon," Mộc Lam đáp. Cô mỉm cười, nụ cười này không còn sự ngây thơ hoàn toàn nữa, mà có chút hiểu biết về sự cấm kỵ giữa họ.
Cô bước ra khỏi phòng làm việc của anh, nhưng trước khi đi, cô quay lại, quyết tâm đưa mối quan hệ này ra khỏi vũng lầy bấp bênh hiện tại.
"Ba Lãnh," cô bắt đầu, giọng cô trở lại vẻ trịnh trọng. "Con đã lớn. Con không thể cứ mãi sống trong vai trò con gái nuôi. Con cần có cuộc sống riêng."
Lãnh Khải biết điều này sẽ đến. Anh cảm thấy một cơn đau thắt nơi lồng ngực. "Ý con là sao?"
"Con cần được hẹn hò, được gặp gỡ mọi người, được xây dựng tương lai," cô nói, nhìn thẳng vào anh. "Con không thể mãi mãi là Lam của Ba Lãnh, sống dưới sự giám hộ và những quy tắc nghiêm ngặt đó."
Anh cố gắng che giấu sự ghen tuông đang bùng lên. "Ba luôn tôn trọng quyết định của con. Nếu con muốn hẹn hò, Ba sẽ cho phép. Nhưng con phải cẩn thận và phải tuân thủ giờ giới nghiêm."
Lời hứa hẹn này hoàn toàn hời hợt và mâu thuẫn. Anh cho phép cô đi, nhưng chỉ với những ràng buộc để giữ cô lại.
Mộc Lam hiểu sự giằng xé của anh, nhưng cô vẫn cần một lối thoát.
"Sẽ tốt hơn nếu con chuyển ra ngoài sống riêng," cô nói, đưa ra quyết định khó khăn nhất. "Sau khi tốt nghiệp, con muốn thuê một căn hộ gần trường. Con muốn tự lập."
Câu nói này như một cú đấm mạnh vào tim Lãnh Khải. Anh luôn nghĩ cô sẽ ở lại đây, dưới sự che chở của anh, mãi mãi.
"Không thể," anh lạnh lùng phản đối. "Con vẫn là sinh viên. Ba không thể để con sống một mình. Nó quá nguy hiểm."
"Nhưng con không còn là đứa trẻ nữa, Khải!" Cô đột ngột gọi tên anh, thể hiện sự mệt mỏi và thất vọng. "Ba Lãnh sợ con sống một mình, hay Ba Lãnh sợ con sẽ tìm thấy hạnh phúc ngoài tầm kiểm soát của Ba?"
Lãnh Khải đứng sững. Sự thật phơi bày quá tàn nhẫn.
Anh đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn được cắt tỉa hoàn hảo. Anh luôn kiểm soát mọi thứ, từ công việc, cuộc sống, đến khu vườn này—và cả cô.
"Nếu con muốn tự lập, Ba sẽ giúp con," anh nói, giọng anh trở nên sắc bén và đau đớn. "Nhưng con sẽ không dọn ra khỏi đây. Con sẽ hẹn hò—hãy hẹn hò thoải mái. Ba sẽ hủy bỏ những quy tắc vô lý. Con muốn tự do, Ba sẽ cho con tự do."
Anh quay lại, ánh mắt anh đầy sự thách thức và mạo hiểm. "Nhưng Lam phải hứa với Ba, nếu con tìm thấy bất cứ ai tốt hơn Ba, yêu con hơn Ba... Ba sẽ buông tay."
Đây là một lời hứa hẹn đầy tự tôn và tự hủy hoại. Anh tin chắc rằng, không ai có thể hiểu và yêu cô theo cách cấm đoán nhưng mãnh liệt như anh.
Mộc Lam cảm thấy một sự đau lòng sâu sắc. Cô biết anh đang tự đẩy mình và đẩy cô vào nguy hiểm.
"Ba Lãnh đang đánh cược," cô nói, giọng cô đầy sự tổn thương.
"Phải. Đây là cuộc đánh cược duy nhất Ba có thể làm," anh thừa nhận. "Con muốn tìm kiếm tình yêu, cứ đi đi. Nhưng tối đến, con vẫn phải về nhà."
Cô đã thất bại trong việc tìm kiếm sự tự do hoàn toàn, nhưng cô đã được phép tìm kiếm mối quan hệ bên ngoài.
Mộc Lam gật đầu. Cô biết đây là sự nhượng bộ lớn nhất mà anh có thể đưa ra. Và cô phải chấp nhận nó, để chứng minh cho anh thấy rằng, thứ anh đang kìm nén là thật.
Cô không nói lời nào nữa, quay lưng đi. Cô phải đi tìm kiếm một người đàn ông khác, dù trong lòng cô biết rõ, cô đã bị ám ảnh bởi người đàn ông duy nhất này.
Cánh cửa đóng lại. Lãnh Khải đứng đó, trong căn phòng đầy mùi hương của cô vừa để lại. Anh đã thả cô ra, nhưng lại đặt một cái bẫy cảm xúc còn tinh vi hơn.
Anh biết, trái tim của hai kẻ cô đơn này đã bị trói buộc quá chặt để có thể dễ dàng buông tha.