MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCon Gái Cưng Của TaChương 10

Con Gái Cưng Của Ta

Chương 10

976 từ · ~5 phút đọc

Sau cuộc đối thoại căng thẳng và lời hứa hẹn đầy mạo hiểm, Mộc Lam bắt đầu thực hiện "quyền tự do" mới của mình. Cô tích cực tham gia các hoạt động xã hội ở trường, và cô chấp nhận lời mời đi chơi từ những người bạn khác giới.

Cô cố ý chọn hẹn hò công khai, và không hề che giấu điều đó với Lãnh Khải. Cô biết anh đang âm thầm theo dõi mọi động thái của cô, và sự yên lặng của anh còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách mắng nào.

Hôm đó, Mộc Lam đi dự một buổi tiệc sinh nhật ngoài trời của bạn học, cách xa khu vực biệt thự. Cô đã cẩn thận báo trước cho Lãnh Khải, nói rằng cô sẽ về muộn hơn một chút vì muốn đi xem pháo hoa.

Lãnh Khải ngồi trong phòng làm việc. Mặc dù anh đã hủy bỏ "Quy Tắc Giới Nghiêm," nhưng mỗi lần đồng hồ chỉ qua chín giờ, anh lại cảm thấy bồn chồn không yên. Anh cố ép mình làm việc, nhưng tâm trí anh chỉ hướng về Mộc Lam.

Đúng 10 giờ tối, điện thoại anh reo. Không phải Mộc Lam, mà là một số lạ.

"Xin lỗi... Anh có phải là người giám hộ của Mộc Lam không ạ?" Giọng một cô gái trẻ hốt hoảng. "Cô ấy gặp chút rắc rối ở bữa tiệc. Có người say xỉn và đang làm khó cô ấy."

Lãnh Khải không hỏi thêm bất cứ điều gì. Toàn bộ máu trong người anh dường như đông cứng lại. Sự ghen tuông ngấm ngầm lập tức biến thành cơn thịnh nộ bảo vệ điên cuồng. Anh lao ra khỏi nhà, phóng xe đi trong đêm mưa lạnh lẽo.

Khi Lãnh Khải đến nơi, đó là một bãi đất trống gần bờ hồ, nơi bữa tiệc đã tan tành. Anh nhìn thấy Mộc Lam đang đứng dưới mái hiên nhỏ, cố gắng đẩy một chàng trai say xỉn ra xa.

Tên chàng trai này không phải Minh. Anh ta là một người lạ mặt, đang túm lấy cổ tay Mộc Lam một cách thô bạo.

"Đi đâu? Em về cùng anh cơ mà! Tối nay anh muốn cho em thấy..." Tên đó cười hềnh hệch, cố gắng kéo cô đi.

"Buông tôi ra!" Mộc Lam giằng co, sợ hãi. Cô không ngờ mọi chuyện lại tồi tệ đến mức này.

"Buông cô ấy ra."

Giọng nói lạnh lẽo, trầm khàn vang lên sau lưng tên đó. Nó mang theo hơi thở của tử thần.

Tên chàng trai quay lại, thấy Lãnh Khải cao lớn, cả người ướt sũng vì mưa, đứng đó như một bức tượng đồng đen. Ánh mắt Lãnh Khải sắc lạnh như lưỡi kiếm, đầy sự đe dọa và bạo liệt.

Tên đó định chống cự: "Ông là ai? Người lớn xen vào chuyện của bọn trẻ làm gì?"

Lãnh Khải không nói thêm một lời nào. Anh chỉ tiến lại gần, gỡ bàn tay bẩn thỉu của tên đó ra khỏi cổ tay Mộc Lam bằng một lực siết khiến hắn ta rên lên đau đớn. Sau đó, anh đẩy mạnh tên đó ngã xuống vũng bùn.

"Đừng bao giờ chạm vào cô ấy nữa," anh cảnh cáo.

Tên đó quá sợ hãi uy lực từ Lãnh Khải nên lồm cồm bò dậy và chạy trốn.

Mộc Lam đứng đó, người run rẩy vì sốc và lạnh. Cô ngước nhìn Lãnh Khải, ánh mắt anh không hề hướng về cô mà chỉ dán chặt vào bóng dáng tên kia đang chạy trốn. Anh là vị thần hộ mệnh của cô, nhưng cũng là một cơn thịnh nộ đáng sợ.

Mưa bắt đầu đổ nặng hạt hơn.

"Sao Ba Lãnh lại ở đây?" cô hỏi, giọng run rẩy.

Lãnh Khải quay lại, anh nhìn Mộc Lam ướt đẫm, chiếc váy dính vào da thịt, khuôn mặt cô trắng bệch vì sợ hãi. Tất cả sự kiềm chế của anh vỡ tan. Anh đã suýt mất cô, suýt không thể bảo vệ cô.

Anh không trả lời. Anh chỉ bước đến, kéo mạnh Mộc Lam vào lòng mình.

Ôm cô thật chặt, anh cảm nhận được thân nhiệt lạnh buốt của cô và sự run rẩy không dứt. Anh siết cô trong vòng tay, như muốn cô tan chảy vào cơ thể anh.

"Ba đã nói, không ai có thể bảo vệ con ngoài Ba!" anh gầm gừ, vùi mặt vào tóc cô, giọng anh chứa đầy sự tuyệt vọng và lo sợ.

"Con xin lỗi... con chỉ muốn..."

"Muốn tự do? Muốn tìm người khác?" Lãnh Khải ngắt lời cô, giọng anh mang theo sự đau đớn. "Nhìn xem con đã tự làm mình đau thế nào!"

Anh nâng cằm cô lên, đôi mắt anh rực cháy dưới ánh đèn đường. Mưa như trút nước xuống hai người, cuốn trôi đi lớp vỏ bọc đạo đức cuối cùng của anh.

Anh cúi xuống, không còn là nụ hôn gấp gáp của men rượu. Đây là nụ hôn của sự chiếm hữu, của sự tuyên bố. Anh muốn khắc sâu vào tâm trí cô rằng cô là của anh.

Hơi thở nồng nàn và cuồng nhiệt của anh hòa vào không khí lạnh buốt của cơn mưa. Mộc Lam đáp lại anh bằng tất cả sự biết ơn, sợ hãi, và khao khát dồn nén. Cô siết chặt chiếc áo sơ mi ướt đẫm của anh, để cơn mưa rửa trôi đi mọi sự kháng cự.

Khi Lãnh Khải dứt ra, anh nhìn vào mắt cô.

"Con sẽ không đi nữa," anh nói, không phải hỏi, mà là ra lệnh. "Con sẽ ở lại với Ba."

Mộc Lam gật đầu, nước mắt và nước mưa hòa vào nhau. Cô biết, cuộc đánh cược của anh đã kết thúc.

Nụ hôn dưới mưa này, là dấu chấm hết cho vai trò "Cha nuôi" và là sự khởi đầu tội lỗi cho mối quan hệ cấm kỵ của họ.