Đêm đó, Lãnh Khải đưa Mộc Lam về nhà. Sự căng thẳng trong không gian xe còn dữ dội hơn cơn mưa bên ngoài. Không ai nói một lời nào.
Về đến biệt thự, Mộc Lam không lên phòng ngay. Cô đứng giữa phòng khách, ướt sũng, lạnh run, nhưng ánh mắt cô kiên định. Cô biết đây là lúc phải giải quyết mọi chuyện.
Lãnh Khải cởi chiếc áo khoác ướt đẫm của mình, ném xuống sofa. Anh quay lại nhìn cô, gương mặt anh tối sầm lại vì sự hỗn loạn nội tâm.
"Lên phòng thay đồ đi, Lam," anh ra lệnh, giọng anh vẫn còn sự căng thẳng của cơn thịnh nộ vừa qua. "Con sẽ bị ốm đấy."
"Con không muốn lên phòng," Mộc Lam đáp, giọng cô yếu ớt nhưng đầy quyết tâm. "Con muốn Ba Lãnh nói chuyện. Nói thật."
"Không có gì để nói cả," anh quay lưng, đi về phía cầu thang. "Ba đã quá giận dữ và lo lắng. Hãy quên nụ hôn đó đi."
"Quên ư?" Mộc Lam bước đến, nắm lấy cánh tay anh, lực nắm của cô yếu ớt nhưng chứa đựng tất cả sự thất vọng. "Ba Lãnh suýt chút nữa đã đánh người ta, đã hôn con dưới mưa, đã nói con không được đi nữa! Và bây giờ Ba nói quên đi?"
Lãnh Khải dừng lại, thở dài nặng nề. Anh quay lại, nhìn cô với ánh mắt đau đớn.
"Ba là một người đàn ông tồi tệ," anh thừa nhận, giọng anh khàn đặc. "Ba đã không kiềm chế được bản thân, đã lợi dụng sự sợ hãi của con. Ba xin lỗi."
"Xin lỗi vì đã yêu con sao?" Mộc Lam hỏi thẳng, nước mắt cô bắt đầu lăn dài. "Hay xin lỗi vì đã làm hỏng vai trò 'Ba Lãnh' hoàn hảo của mình?"
Câu hỏi của cô như một lưỡi dao xuyên qua lớp vỏ bọc lạnh lùng của anh. Anh không thể nói dối cô thêm được nữa.
Lãnh Khải nhìn vào đôi mắt cô, đôi mắt đang đòi hỏi sự trung thực tuyệt đối. Anh nhận ra, sự lừa dối sẽ hủy hoại cô, và hủy hoại chính anh.
Anh nhẹ nhàng đưa tay lên, lau đi giọt nước mắt trên má cô.
"Đừng khóc," anh nói, giọng anh gần như cầu xin. "Chuyện đó... là thật. Ba đã không thể kiểm soát mình từ lâu rồi."
Anh kéo cô đi. Không phải lên phòng ngủ của cô, mà là vào phòng làm việc của anh—nơi cô bị cấm đặt chân vào.
Anh đóng cửa lại. Đây là Phòng Tuyệt Mật của anh, nơi anh giải quyết mọi vấn đề phức tạp nhất. Và vấn đề phức tạp nhất của cuộc đời anh, chính là cô.
"Ngồi xuống đi," anh nói, chỉ vào chiếc ghế da bành nơi cô đã ngủ đêm gặp ác mộng.
Lãnh Khải ngồi đối diện cô, trên chiếc bàn làm việc của mình. "Chúng ta không thể công khai. Mối quan hệ của chúng ta không thể được xã hội chấp nhận. Nó sẽ hủy hoại sự nghiệp của Ba, và quan trọng hơn, nó sẽ hủy hoại tương lai và danh tiếng của con."
"Ba đang sợ hãi dư luận," Mộc Lam nói, cô đã bình tĩnh lại.
"Đúng," anh thừa nhận thẳng thắn. "Ba sợ dư luận, và sợ cả việc làm tổn thương con. Ba yêu con. Nhưng tình yêu này là một sai lầm."
Anh đứng dậy, đi đến tủ rượu nhỏ, rót cho mình một ly rượu mạnh. Anh đưa mắt nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự giằng xé.
"Nhưng Ba không thể buông tay con được nữa," anh nói, uống cạn ly rượu. "Sự ghen tuông tối nay đã cho Ba thấy điều đó. Con là của Ba."
Mộc Lam đứng dậy, bước đến bên cạnh anh.
"Nếu Ba Lãnh không thể buông tay, và con không muốn buông tay," cô nói, giọng cô trở nên trầm tĩnh và quyết đoán, "vậy thì hãy thành thật với nhau. Đừng gọi con là con gái nuôi nữa. Hãy đối xử với con như một người phụ nữ của Ba."
Cô đưa tay lên, chạm vào khuôn mặt anh, nơi có những đường nét mệt mỏi và kiềm chế.
"Con không cần danh phận công khai. Con chỉ cần sự chân thật và sự chiếm hữu của Ba," cô thì thào. "Chúng ta hãy tạo ra một lối thoát bí mật cho tình yêu này. Trong căn nhà này, chúng ta không phải là cha con. Chúng ta là của nhau."
Lãnh Khải nhìn cô, hơi thở anh nặng nề. Lời đề nghị này điên rồ, tội lỗi, nhưng nó lại là điều anh khao khát nhất. Cô đang trao cho anh sự cho phép để trở thành người đàn ông mà anh muốn trở thành bên cạnh cô.
"Nếu chúng ta làm điều này, không có đường lùi đâu, Lam," anh cảnh báo, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ nguy hiểm. "Ba sẽ chiếm hữu con. Hoàn toàn."
Mộc Lam mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau cơn sợ hãi, nhưng đó là một nụ cười đầy hiểu biết và chủ động.
"Con biết. Và con đã sẵn sàng, Khải."
Cô đưa tay lên, đặt tay lên ngực anh, nơi trái tim anh đang đập điên cuồng dưới lớp áo ướt.
Sự cấm kỵ vẫn còn đó, nhưng trong Phòng Tuyệt Mật này, ranh giới đã hoàn toàn bị xóa bỏ.