Sau lời thú nhận đầy khao khát trong Phòng Tuyệt Mật, Lãnh Khải và Mộc Lam đã thức trọn đêm. Họ không ngủ, không nói về công việc hay học tập, mà chỉ nói về những gì đã xảy ra và những gì sẽ xảy ra trong mối quan hệ cấm kỵ của họ.
Mộc Lam đã đưa ra một yêu cầu: Cô cần sự minh bạch và sự an toàn—không phải an toàn về tài chính, mà là an toàn về cảm xúc. Cô muốn chắc chắn rằng, khi anh trở thành "người đàn ông" của cô, anh sẽ không bao giờ thoái lui và trốn tránh nữa.
Lãnh Khải lắng nghe cô. Buổi sáng hôm đó, thay vì đi làm, anh đã dành thời gian ngồi vào bàn làm việc, soạn thảo một tài liệu.
Khi Mộc Lam bước xuống nhà, cô thấy một tờ giấy được đánh máy cẩn thận, đặt ngay ngắn trên bàn ăn. Nó không phải là bản "Quy Tắc" cũ.
"THỎA THUẬN GIỮA LÃNH KHẢI VÀ MỘC LAM – GIAI ĐOẠN ẨN MẬT"
Mộc Lam cầm tờ giấy lên, trái tim cô đập nhanh.
Điều 1: Danh Xưng Công Khai
Ở nơi công cộng, và trước mặt bất kỳ người thứ ba nào (trừ trường hợp khẩn cấp), Mộc Lam phải gọi Lãnh Khải là "Ba Lãnh" hoặc "Người Giám Hộ."
Lãnh Khải phải xưng hô với Mộc Lam bằng danh xưng phù hợp với quan hệ gia đình.
Điều 2: Danh Xưng Bí Mật (Chỉ Áp Dụng trong Không Gian Riêng Tư)
Trong biệt thự, khi không có người thứ ba và khi cánh cửa phòng làm việc/phòng ngủ đóng lại, Mộc Lam sẽ gọi Lãnh Khải là "Khải" hoặc danh xưng khác theo thỏa thuận.
Lãnh Khải có quyền gọi Mộc Lam bằng tên riêng hoặc danh xưng bày tỏ sự chiếm hữu (ví dụ: "Của Ba," "Cô bé").
Điều 3: Ranh Giới Vật Lý
Không gian Cấm: Mộc Lam tuyệt đối không được vào phòng làm việc của Lãnh Khải khi không có sự cho phép trực tiếp của anh, ngoại trừ những trường hợp đặc biệt được quy định.
Mục đích: Khi ở trong không gian riêng tư, mọi hành động vật lý giữa hai bên đều được thực hiện trên cơ sở tự nguyện và thành thật của mối quan hệ trưởng thành.
Điều 4: Quan Hệ Xã Hội Bên Ngoài
Mộc Lam được tự do theo đuổi sự nghiệp và mối quan hệ bạn bè. Tuy nhiên, mọi ý định hẹn hò hoặc có mối quan hệ lãng mạn nghiêm túc với người thứ ba đều phải thông báo và được chấm dứt ngay lập tức nếu Lãnh Khải cảm thấy không thoải mái hoặc bị đe dọa. (Đây là sự thừa nhận trắng trợn về sự ghen tuông của anh).
Lãnh Khải sẽ không can thiệp vào cuộc sống xã hội của Mộc Lam trừ khi có sự nguy hiểm về thể chất hoặc danh dự của cô.
Điều 5: Cam Kết
Lãnh Khải cam kết sẽ bảo vệ Mộc Lam khỏi mọi rắc rối pháp lý, xã hội và dư luận nảy sinh từ thỏa thuận bí mật này.
Thỏa thuận này là vô thời hạn cho đến khi cả hai bên quyết định công khai mối quan hệ hoặc chấm dứt bằng văn bản.
Mộc Lam đọc kỹ từng điều khoản. Tài liệu này thật lạnh lùng, chính thức, và mang tính pháp lý—đúng phong cách của Lãnh Khải. Nhưng ẩn sau sự lạnh lùng đó là sự cam kết mãnh liệt và tuyên bố chiếm hữu rõ ràng. Anh đã loại bỏ vai trò "cha nuôi" trong những không gian riêng tư.
"Anh đã soạn thảo nó cả đêm sao?" Mộc Lam hỏi, ngước nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự cảm động.
Lãnh Khải chỉ gật đầu. "Ba muốn con cảm thấy an toàn. Nếu mối quan hệ này là cấm kỵ, ít nhất nó cũng phải minh bạch giữa hai chúng ta."
"Điều 4," Mộc Lam chỉ vào điều khoản về quan hệ xã hội. "Đây là điều khoản ghen tuông, Khải."
Lãnh Khải không phủ nhận. Anh đi đến, đưa tay giữ lấy tay cô đang đặt trên tờ giấy.
"Phải. Ba không thể để con thuộc về ai khác. Tối qua đã chứng minh điều đó. Ba muốn con là Phòng Tuyệt Mật của Ba. Nơi chỉ Ba có quyền bước vào."
Mộc Lam nhếch môi cười. Cô hiểu, đây chính là lời thú tội mà cô đã chờ đợi.
Cô buông bút. "Con không cần ký, Khải. Con đã chấp nhận. Và từ bây giờ," cô nói, nhìn thẳng vào đôi mắt anh, "hãy gọi con bằng tên. Lam."
Lãnh Khải siết chặt tay cô. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán cô—một nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng mang ý nghĩa của một lời thề sở hữu và che chở bí mật.
Anh đã chính thức bước vào vùng cấm.
"Được rồi, Lam," anh thì thầm. "Chào mừng đến với cuộc sống cấm kỵ của chúng ta."