MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCon Gái Cưng Của TaChương 13

Con Gái Cưng Của Ta

Chương 13

851 từ · ~5 phút đọc

Thỏa thuận bí mật đã được thiết lập, mang lại sự căng thẳng và hưng phấn mới cho mối quan hệ của Lãnh Khải và Mộc Lam. Vai trò kép này khiến cuộc sống của họ trở nên mệt mỏi nhưng cũng đầy kịch tính.

Trong những ngày tiếp theo, họ trở lại vai trò "cha nuôi – con gái nuôi" một cách hoàn hảo trước mặt người giúp việc và công chúng. Lãnh Khải đi làm, Mộc Lam đi học, và họ duy trì sự xa cách lịch sự.

Nhưng khi cánh cửa biệt thự đóng lại vào buổi tối, và đặc biệt là khi Lãnh Khải gọi tên cô một cách thân mật—"Lam"—không phải "Lam của Ba," mà chỉ là "Lam"—mọi ranh giới lại bị phá vỡ.

Lãnh Khải bắt đầu thử nghiệm giới hạn mới. Anh không còn vội vã lên phòng làm việc như trước. Thay vào đó, anh sẽ ngồi đọc sách trong phòng khách, chờ đợi Mộc Lam.

Một buổi tối, Mộc Lam đang xem phim trong phòng khách. Cô mặc một chiếc áo len oversize màu xám nhạt và quần short, trông vừa ngây thơ vừa quyến rũ.

Lãnh Khải bước xuống, anh không nói một lời nào, chỉ ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn đối diện cô, tay cầm một cuốn sách dày. Ánh mắt anh dán vào trang sách, nhưng Mộc Lam biết anh không hề đọc.

Sự hiện diện của anh, nặng nề và tĩnh lặng, gần như là một lời mời gọi không lời.

Mộc Lam quyết định thử thách anh. Cô hơi nhích người, vươn vai một cách lười biếng. Chiếc áo len trễ xuống một chút, để lộ vai trần và một phần eo tinh tế. Cô bắt đầu nhấm nháp ly trà thảo mộc của mình.

Cô biết Lãnh Khải đang quan sát cô qua mép sách. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến cực điểm.

Cuối cùng, Lãnh Khải đặt cuốn sách xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ.

"Con không lên phòng à, Lam?" anh hỏi, giọng anh trầm khàn, như thể anh đã cố kìm nén từ lâu.

"Con chưa buồn ngủ, Khải," cô đáp, cố ý dùng danh xưng bí mật trong không gian công cộng này, mặc dù chỉ có hai người. Cô muốn xem phản ứng của anh.

Anh nhíu mày. "Đừng gọi Ba như thế ở đây. Quy tắc."

"Nhưng không có người thứ ba," cô nói, mỉm cười thách thức. "Phòng khách cũng là không gian riêng tư của chúng ta."

Lãnh Khải đứng dậy, bước đến bên cạnh chiếc ghế sofa cô đang ngồi. Anh đứng đó, cao lớn và đầy uy lực, tạo ra một cái bóng bao trùm lấy cô.

"Lam đang cố ý chọc tức Ba sao?" anh hỏi, giọng anh gần như gầm gừ.

"Con chỉ đang thử nghiệm giới hạn của Thỏa Thuận," cô đáp, ngước nhìn anh, hoàn toàn không sợ hãi. "Thỏa thuận nói rằng, trong nhà này, khi không có người thứ ba, chúng ta là của nhau."

Lãnh Khải nghiêng người xuống. Cô có thể ngửi thấy mùi hương rượu vang đỏ thoang thoảng từ hơi thở anh, và mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc.

"Thế thì Lam đang vi phạm Điều 3," anh nói, giọng anh đầy sự nguy hiểm. "Điều 3 nói rằng, mọi hành động vật lý phải trên cơ sở tự nguyện và thành thật của mối quan hệ trưởng thành."

Anh đưa tay ra, không phải để chạm vào cô, mà đặt lên lưng ghế sofa. Hành động này bao trùm cô hoàn toàn, không cho cô lối thoát.

"Con đã bao giờ nói muốn Ba chạm vào con chưa?" anh hỏi, ánh mắt anh khóa chặt vào đôi môi cô, nơi cô vừa uống trà.

Mộc Lam biết cô đã thắng. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay anh, nơi các cơ bắp đang căng cứng dưới lớp áo sơ mi.

"Vậy thì Khải hãy bắt đầu đi," cô thì thầm. "Con không muốn tiếp tục sự lảng tránh này nữa."

Lời mời gọi này đã vượt qua mọi rào cản lý trí còn sót lại của Lãnh Khải.

Anh cúi xuống, không phải để hôn, mà để hít sâu vào mái tóc cô.

"Ba sẽ không nhẹ nhàng nữa đâu, Lam," anh cảnh báo, giọng anh trầm đến mức rung động cả lồng ngực cô.

"Con không cần sự nhẹ nhàng của Ba Lãnh," cô đáp, ngước nhìn anh. "Con cần sự thành thật của Khải."

Lãnh Khải đưa tay lên, nhẹ nhàng kéo chiếc áo len của cô lên, để lộ hoàn toàn chiếc eo thon và xương sườn. Ngón tay anh lạnh buốt chạm vào làn da ấm áp.

Cái chạm đó dứt khoát và chậm rãi, là tuyên bố không lời rằng anh đã bước vào lãnh thổ cấm.

Mộc Lam nhắm mắt lại. Sự căng thẳng đã được giải phóng bằng khao khát cháy bỏng. Cô biết đêm nay sẽ là đêm đánh dấu sự chuyển đổi hoàn toàn của mối quan hệ. Giới hạn đã bị phá vỡ, và không còn gì có thể cứu vãn được họ nữa.