Phòng khách, nơi luôn là biểu tượng của khuôn phép và sự trang nghiêm trong gia đình Lãnh Khải, giờ trở thành chứng nhân cho sự sụp đổ của mọi rào cản.
Lãnh Khải bế bổng Mộc Lam lên, sự mạnh mẽ của anh áp đảo cô hoàn toàn. Cô vòng tay qua cổ anh, cảm nhận được hơi thở gấp gáp và sức mạnh cuồn cuộn dưới lớp áo sơ mi.
"Chúng ta không thể ở đây," anh nói, giọng khàn đặc, đầy sự kìm nén.
Anh mang cô lên tầng, không phải phòng cô, mà là phòng của anh. Đó là căn phòng lớn, với thiết kế tối giản, tông màu xám và đen, nơi quyền lực và sự cô đơn của Lãnh Khải ngự trị.
Khi cánh cửa phòng ngủ đóng lại, sự kiểm soát cuối cùng của Lãnh Khải cũng tan biến. Anh đặt Mộc Lam xuống mép giường, nhưng anh không hề buông cô ra.
"Lam," anh thì thầm, cúi đầu nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự cuồng nhiệt và chút gì đó đau khổ. "Con có chắc không? Một khi đã bắt đầu, Ba sẽ không dừng lại được."
"Con chắc," Mộc Lam đáp, cô đưa tay chạm vào khuôn mặt anh, đôi mắt cô không hề sợ hãi. "Con muốn Khải. Con muốn sự thật này."
Lời xác nhận của cô là chiếc chìa khóa cuối cùng.
Lãnh Khải cúi xuống, nụ hôn của anh không còn là sự khám phá hay dò hỏi nữa. Nó là sự khẳng định chiếm hữu, mãnh liệt, thô ráp, và đầy khao khát bị cấm đoán đã dồn nén suốt bao năm.
Anh không cần sự dịu dàng. Anh cần sự giải phóng.
Anh nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo len trên người cô, không chút ngần ngại. Ánh mắt anh dán chặt vào cơ thể cô, nơi làn da trắng mịn màng hiện ra dưới ánh đèn dịu nhẹ. Sự ngây thơ của cô, kết hợp với vẻ quyến rũ trưởng thành, gần như khiến anh phát điên.
"Tuyệt đẹp," anh thầm thì, giọng anh lạc đi.
Mộc Lam cảm thấy mình đang run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích trước ánh mắt khao khát của anh. Cô chủ động đưa tay lên cởi bỏ chiếc cà vạt của anh, một hành động nhỏ nhưng mang tính khẳng định sự tham gia của cô.
Lãnh Khải cởi bỏ quần áo của mình. Khi cơ thể anh hoàn toàn lộ ra—cơ bắp săn chắc, đường nét trưởng thành và mạnh mẽ—Mộc Lam khẽ nín thở. Đây là người đàn ông đã che chở cô suốt một thập kỷ, giờ lại đứng đây, hoàn toàn là của riêng cô.
Anh nâng cô lên, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đặt cô xuống giường.
Lãnh Khải tiến đến bên cô, sự thô ráp, trưởng thành của anh đối lập với sự mềm mại, non nớt của cô. Anh vuốt ve mái tóc cô, rồi từ từ trượt xuống, chiếm lấy từng tấc da thịt, từng hơi thở của cô.
Mộc Lam không còn là cô gái ngây thơ. Cô đã tự nguyện dâng hiến. Cô đáp lại sự nồng nhiệt của anh bằng tất cả sự hồn nhiên và mãnh liệt của tuổi trẻ. Cô ôm chặt lấy anh, gọi tên anh trong hơi thở dồn dập, như một lời tuyên thệ cho tình yêu cấm kỵ của họ.
Tiếng thở dốc, tiếng da thịt chạm nhau, và lời thì thầm gọi tên nhau trong bóng tối—đó là tất cả những gì còn lại. Mọi luật lệ đã bị phá vỡ, mọi ranh giới đã bị xóa nhòa.
Khi mọi chuyện kết thúc, Lãnh Khải nằm bên cạnh cô, mồ hôi và hơi thở nóng bỏng. Anh kéo cô vào lòng, ôm chặt đến nghẹt thở.
"Con đau không?" anh hỏi, giọng anh dịu dàng đến bất ngờ, xen lẫn sự hối lỗi.
"Không," Mộc Lam thì thầm, vùi mặt vào ngực anh. "Con cảm thấy... thuộc về."
Lãnh Khải hôn lên trán cô, một nụ hôn của sự cam kết và sở hữu.
"Tốt," anh nói, siết chặt cô hơn. "Từ bây giờ, con là Phòng Tuyệt Mật của Ba. Chỉ thuộc về Ba."
Đêm đó, trong căn phòng tối tăm của người giám hộ, họ đã chính thức trở thành của nhau—một bí mật cấm kỵ, một lời thú tội của cơ thể.