MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCông Chúa Mặt Trăng Không Muốn Về TrờiChương 1: MÀN HẠ CÁNH "TIỀN ĐÌNH" CỦA CÔNG CHÚA

Công Chúa Mặt Trăng Không Muốn Về Trời

Chương 1: MÀN HẠ CÁNH "TIỀN ĐÌNH" CỦA CÔNG CHÚA

883 từ · ~5 phút đọc

Tiếng "RẦM!" vang lên giữa quảng trường, xé toang sự yên bình của một chiều Chủ Nhật lười biếng. Mấy bà hàng nước mía giật mình đánh rơi cả cây mía đang ép dở. Mấy đứa trẻ đang cướp cờ thì đứng hình, tưởng có siêu nhân đổ bộ. Nhưng không, đó không phải siêu nhân. Đó là Công chúa Kaguya, nhị công chúa của Vương quốc Mặt Trăng, vừa có một màn hạ cánh... kém duyên xuống đúng bụi tre cảnh giả làm bằng nhựa.

Bộ vân y lụa bạc lấp lánh như dát kim cương giờ đây dính đầy bụi bẩn và bùn đất. Chiếc trâm cài tóc hình trăng khuyết lệch hẳn sang một bên, để lộ gương mặt bầm tím vì va đập. Mái tóc bạch kim dài thướt tha giờ rối bù như tổ quạ, và đáng sợ hơn cả là: Tay Kaguya vẫn khư khư cầm chặt cái "điện thoại" hình mặt trăng đang phát sáng xanh lè, màn hình hiện lên dòng chữ "Game Over".

"Cái quái gì thế này?!" Kaguya lồm cồm bò dậy, phủi phủi chiếc áo, thầm nguyền rủa cái phi thuyền mini cũ kỹ của mình. "Mất bao nhiêu công cày cuốc mới lên được cấp 100, vậy mà lại... Game Over?! Đã thế còn cho ta hạ cánh vào cái đống củi khô này à?" Nàng nhìn xung quanh, một cảnh tượng chưa từng thấy trong sách vở Hoàng gia: Những tòa nhà cao ngất trời, ánh đèn neon nhấp nháy đủ màu, và những cỗ xe sắt khổng lồ lao vun vút trên mặt đất. "Đây là đâu? Có phải thiên giới phiên bản bị lỗi không?" Kaguya lẩm bẩm.

Bỗng, một giọng nói oang oang vang lên: "Này cô kia! Làm gì mà nhảy xổ từ trên trời xuống thế hả? Giật cả mình!"

Kaguya quay lại. Một người đàn ông trung niên, đầu đội nón lá, tay cầm cây sào tre dài, đang trợn mắt nhìn nàng. Ông ta có cái bụng phệ, gương mặt hiền lành nhưng giờ thì nhăn nhó hết cỡ. Bên cạnh ông là một gánh hàng nhỏ bày đủ thứ đồ đan lát bằng tre.

"Ngươi... là ai?" Kaguya kiêu kỳ hỏi, cố gắng giữ lại chút phẩm giá hoàng tộc còn sót lại. "Ngươi dám chất vấn công chúa của Mặt Trăng sao?"

Ông chú nón lá tròn mắt: "Mặt Trăng cái gì mà Mặt Trăng! Cô là 'Thánh Nữ' tự phong từ đâu ra thế? Lại còn nhảy thẳng vào bụi tre cảnh của tôi! Biết bao nhiêu tiền mồ hôi nước mắt không? Bụi tre giả nhưng giá tiền thật đấy!"

Kaguya bĩu môi. "Ngươi dám nói công chúa đây là 'Thánh Nữ'?" Nàng nhấc chiếc điện thoại mặt trăng lên, định bụng dùng năng lượng điều khiển từ xa để 'dạy dỗ' người phàm tục này. Nhưng lạ thay, chiếc điện thoại chỉ nhấp nháy vài cái rồi... tắt ngóm. "Chết tiệt! Hết pin đúng lúc quan trọng!"

Đúng lúc đó, một nhóm bảo vệ quảng trường chạy đến. "Có chuyện gì thế hả ông Tre?" Một anh bảo vệ hỏi. "Có người lạ rơi từ trên trời xuống, còn tự xưng là công chúa Mặt Trăng nữa!" Ông Tre chỉ tay về phía Kaguya.

Kaguya thấy tình hình không ổn, định bụng dùng phép thuật. Nàng nhắm mắt lại, dồn hết linh lực còn sót lại, niệm chú "Long Nhãn Thần Chưởng" – chiêu phép mạnh nhất mà nàng học được từ Lão Tiên Tử. Kết quả: Một tiếng "ợ" rất to vang lên, kèm theo một mùi... trà sữa trân châu phảng phất. Kaguya ngượng chín mặt. "Khốn kiếp! Chắc tại lúc sáng mình đã uống cạn bình trà sữa của điện hạ!"

Anh bảo vệ nhìn Kaguya, rồi nhìn ông Tre, thở dài. "Lại là người bị 'ngáo đá' nữa à? Hay cô đi lạc? Thôi, để tôi gọi công an phường."

"Công an phường là cái quái gì?!" Kaguya hoảng hốt. "Ngươi dám nói công chúa đây là... ngáo đá?"

Ông Tre thấy cô gái này trông có vẻ ngơ ngác thật, lại còn mặc đồ là lạ, dù dính bùn nhưng vẫn lấp lánh như hàng hiệu. Thôi thì cũng là người già cả, thấy tội nghiệp. "Thôi thôi các chú, để tôi đưa cô bé về nhà. Chắc nó bị lạc đường, tội nghiệp."

Kaguya không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng linh tính mách bảo đây là cơ hội duy nhất để thoát thân. Nàng gật đầu lia lịa.

Thế là, Công chúa Mặt Trăng lừng lẫy, người mà bao vị hoàng tử trên thiên giới phải xếp hàng dài để cầu hôn, lại kết thúc ngày đào tẩu đầu tiên bằng việc được ông chú bán đồ tre nứa dắt về nhà, trên tay vẫn khư khư chiếc điện thoại mặt trăng đã hết pin. Nàng đâu biết rằng, "căn nhà ống tre" đó sẽ trở thành nơi định mệnh, nơi nàng sẽ tìm thấy thứ quý giá hơn mọi vương miện và quyền lực trên Mặt Trăng.

Đêm đó, dưới ánh trăng rằm sáng vằng vặc, tại một căn nhà nhỏ nằm sâu trong ngõ hẻm, một cô gái với mái tóc bạch kim đang co ro trong chiếc chăn bông cũ kỹ, thầm thì: "Trái Đất... thật hỗn loạn. Nhưng... cũng lạ thật."