MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCông Chúa Mặt Trăng Không Muốn Về TrờiChương 2: "BỐ TRE, MẸ TRÚC" VÀ ĐỨA CON RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Công Chúa Mặt Trăng Không Muốn Về Trời

Chương 2: "BỐ TRE, MẸ TRÚC" VÀ ĐỨA CON RƠI TỪ TRÊN TRỜI

1,157 từ · ~6 phút đọc

Sau màn hạ cánh "chấn động" tại quảng trường, Công chúa Kaguya — hay lúc này đã bị ông chú lạ mặt tạm đặt cho cái tên "con bé ngáo ngơ" — đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế tre cũ trong căn nhà nhỏ nằm cuối con hẻm.

Căn nhà này kỳ lạ vô cùng. Chỗ nào cũng thấy tre. Từ cái bàn, cái ghế, đến cái chụp đèn và cả bộ ấm chén cũng làm từ tre. Kaguya nhăn mặt, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ Trái Đất nghèo đến mức không mua nổi một miếng vàng hay viên ngọc nào để trang trí sao?”

"Uống nước đi con, cho nó hoàn hồn."

Ông Tre đặt một chiếc ly tre xuống bàn. Bên trong không phải là sương sớm đọng trên lá sen, cũng chẳng phải mật hoa ngàn năm, mà là một thứ nước màu nâu đục, đá viên nổi lềnh bềnh. Kaguya thận trọng nhấp một ngụm, rồi đôi mắt nàng sáng rực như đèn pha ô tô.

"Ngon! Thứ nước thần thánh này là gì?"

"Trà đá vỉa hè, hai nghìn một ly." Ông Tre thản nhiên đáp, rồi quay sang phía gian bếp hét lớn: "Bà Trúc ơi! Ra mà xem này, tôi nhặt được... à không, tôi cứu được một vị 'Tiên nữ' rớt đài đây này!"

Từ dưới bếp, một người phụ nữ với vóc dáng đậm đà, tay cầm chiếc chảo còn bốc khói nghi ngút, bước ra với khí thế của một vị tướng quân chuẩn bị lâm trận. Đó là bà Trúc, chủ quán bún đậu mắm tôm "Trúc Xinh" lừng danh cả khu phố. Bà nheo mắt nhìn Kaguya từ đầu đến chân, từ mái tóc trắng (đang bết bùn) đến bộ đồ lụa bạc lấp lánh (giờ như giẻ lau nhà).

"Tiên với chả phật! Ông lại tha cái gì về nhà thế này?" Bà Trúc chống nanh. "Nhìn cái mặt nó kìa, mắt thì to mà ngơ ngơ như bò đội nón. Bộ đồ này... chắc là dân chơi cosplay đi lạc chứ gì?"

Kaguya nghe thấy hai chữ "cái mặt nó" thì lập tức đứng bật dậy, định dùng giọng tông cao của hoàng gia để chỉnh đốn: "Hỗn xược! Các ngươi có biết ta là..."

Rột... rột...

Cái bụng của nàng công chúa phản chủ, phát ra âm thanh biểu tình vang dội. Kaguya đỏ mặt, cơn đói sau cuộc đào tẩu xuyên không gian khiến nàng quên luôn cả phép tắc.

Bà Trúc thở dài, cái uy nghiêm lúc nãy bỗng dịu xuống. Bà quay vào bếp, lát sau bưng ra một mâm đầy ắp: Bún, đậu hũ chiên vàng giòn, thịt luộc, và một bát nước chấm bốc mùi nồng nặc mà Kaguya chưa từng ngửi thấy trong đời.

"Ăn đi rồi nói chuyện. Đừng có 'ta ta ngươi ngươi' ở đây, vào nhà này thì nghe lệnh bà chủ quán."

Kaguya nhìn bát mắm tôm, mũi chun lại: "Cái thứ nước đen ngòm này... các ngươi định đầu độc ta sao? Trông nó giống như nước thải của lò luyện linh đơn bị hỏng vậy!"

"Đầu độc cái đầu cô!" Bà Trúc gắp một miếng đậu, chấm đẫm vào mắm tôm rồi nhét thẳng vào miệng Kaguya trước khi nàng kịp phản ứng. "Ngon hay chết thì nói một tiếng!"

Hương vị bùng nổ. Vị béo của đậu, vị mặn mòi đặc trưng của mắm tôm, chút chua của quất và cay của ớt làm thần hồn Kaguya đảo điên. Nàng nhai lấy nhai để, quên luôn hình tượng, tay bốc, miệng nhồm xoàm: "Thần... thần thực! Đây chắc chắn là cực phẩm nhân gian!"

Ông Tre và bà Trúc nhìn nhau. Họ chưa bao giờ thấy ai ăn bún đậu mắm tôm với vẻ mặt sùng bái như đang tế lễ thần linh thế này.

"Thế... bố mẹ cô đâu? Nhà cô ở đâu để tôi còn báo công an?" Ông Tre hỏi bằng giọng ái ngại.

Kaguya ngừng nhai, ánh mắt bỗng chốc tối sầm lại. Nàng nhìn lên trần nhà, rồi nhìn qua cửa sổ thấy ánh trăng đang bắt đầu lên cao. "Nhà của ta... ở nơi xa lắm. Ở đó không có bún đậu, không có trà đá. Chỉ có những quy tắc khô khan, những bài học nghi lễ chết tiệt và một lão hôn phu già hơn cả cụ tổ của các ngươi."

Nàng đặt miếng đậu xuống, giọng run run: "Nếu ta quay về, ta sẽ phải sống một cuộc đời lập trình sẵn như một con robot. Ta không muốn về đó. Ta muốn ở đây!"

Bà Trúc nhìn cô gái trẻ, trong lòng bỗng dấy lên một sự xót xa kỳ lạ. Bà vốn là người khẩu xà tâm phật, nhìn Kaguya bơ vơ, bà lại nhớ đến đứa con gái mình hằng mong ước mà chưa có. Bà đập tay xuống bàn:

"Thôi được rồi! Nhìn cô cũng chẳng giống kẻ lừa đảo, chỉ giống kẻ trốn nợ hoặc trốn chồng. Từ giờ, cứ ở lại đây. Tên gì?"

"Kaguya..."

"Tên gì kêu như tiếng chim kêu thế? Ở đây gọi là Nguyệt Nga đi cho nó thuần Việt. Ông Tre, mai ông ra phường hỏi xem làm cái 'giấy tạm trú' cho nó thế nào, bảo là họ hàng xa dưới quê lên phụ quán."

Ông Tre gãi đầu: "Thế còn vụ nó bảo nó là Công chúa Mặt Trăng thì sao?"

Bà Trúc trừng mắt: "Ông hâm à? Nó nói gì thì kệ nó. Nó bảo nó là Nữ hoàng Anh tôi cũng tin, miễn là nó biết quét nhà và rửa bát cho tôi là được! Nga, ăn xong thì vào rửa mâm, đừng có ngồi đó mà mơ mộng hằng nga với chú cuội!"

Kaguya — lúc này là Nguyệt Nga — ngơ ngác nhìn cái mâm bừa bãi. Rửa bát? Một công chúa như nàng mà phải chạm tay vào nước rửa chén sao? Năng lực phát sáng của nàng có giúp bát đĩa sạch hơn không?

Nàng nhìn hai con người xa lạ đang cãi nhau chí chóe về việc ai sẽ đi mua thêm trà đá, rồi nhìn xuống bát mắm tôm vẫn còn vương vị cay nồng trên môi. Một cảm giác ấm áp, sống động mà cung điện pha lê lạnh lẽo chưa bao giờ có, len lỏi vào trái tim nàng.

"Được thôi, Nguyệt Nga thì Nguyệt Nga! Nhưng ta báo trước, ta mà rửa bát là ta sẽ dùng năng lượng vũ trụ đấy!"

"Dùng cái gì thì dùng, vỡ bát là trừ vào suất bún đậu ngày mai!" Tiếng bà Trúc vọng lên từ nhà tắm.

Đêm đầu tiên ở Trái Đất của nhị công chúa đã bắt đầu như thế: Một bụng đầy bún đậu và một tương lai đầy rẫy... nước rửa chén. Ở một nơi nào đó trên bầu trời xa xôi, các vệ tinh của Vương quốc Mặt Trăng bắt đầu nhiễu sóng, vì họ không thể tin nổi mục tiêu hoàng gia đang bị một người phụ nữ cầm chảo đe dọa.