Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá của rặng tre già trước cửa, Kaguya — lúc này đã chính thức bị đổi tên thành Nguyệt Nga — bị đánh thức không phải bởi tiếng nhạc du dương của các tiên nữ, mà bởi tiếng bằm thịt chát chúa dưới bếp.
"Dậy! Dậy mau cái con bé này! Mặt trời đốt đến tận mông rồi mà còn nằm đấy luyện công à?" Tiếng bà Trúc dội lên từ tầng trệt, uy lực không kém gì sấm sét thiên đình.
Kaguya bật dậy, đầu tóc rối bù. Nàng quờ quạng tìm chiếc "máy liên lạc mặt trăng" nhưng nó vẫn tối thui vì hết pin. Thở dài một tiếng, nàng lết đôi chân nặng nề xuống bếp.
Trên bàn là một mâm cơm giản dị: đĩa trứng rán cháy cạnh, bát canh rau muống luộc dầm sấu, và một bát cà pháo trắng giòn. Đối với một người vốn chỉ quen hít khói trầm hương và nếm sương sớm, đây thực sự là một "thử thách thần thánh".
"Ăn đi con, ăn lấy sức mà làm việc. Nay bố dạy con cách chuốt nan tre, chứ không thể để tiên nữ ngồi chơi xơi nước mãi được." Ông Tre vừa húp sụp soạt bát canh vừa nói, gương mặt tràn đầy hy vọng.
Kaguya cầm đôi đũa tre một cách ngượng nghịu. Nàng gắp một quả cà pháo, đưa lên mũi ngửi rồi nhăn mặt: "Thứ trái cây tròn xoe, cứng ngắc này là gì? Trông nó giống như lôi bạt mà lôi thần hay ném xuống trần gian mỗi khi nổi giận vậy."
"Lôi bạt cái đầu nhà cô! Cà pháo đấy, cắn một miếng là tỉnh cả người." Bà Trúc mắng yêu, đẩy bát nước mắm tỏi ớt về phía nàng.
Kaguya rón rén cắn một miếng. Rắc! Vị chua, vị mặn và vị giòn bùng nổ trong khoang miệng. Đôi mắt nàng sáng rực. "Trời đất! Hóa ra lôi bạt lại có vị... gây nghiện thế này sao?" Thế là, chẳng cần ai mời, nàng công chúa bắt đầu công cuộc "càn quét" mâm cơm. Nàng ăn như thể đây là bữa cơm cuối cùng trước khi bị áp giải về trời, khiến ông Tre nhìn đĩa trứng biến mất trong chớp mắt mà không khỏi xót xa cho cái ví tiền của mình.
Nhưng bi kịch thực sự bắt đầu sau bữa cơm.
"Nga! Vào rửa bát!" Bà Trúc ra lệnh.
Kaguya nhìn đống bát đĩa dính đầy dầu mỡ với ánh mắt kinh hãi. Nàng chưa bao giờ phải chạm vào thứ gì "phàm trần" và nhớp nháp đến thế. Nàng bỗng nhớ ra mình vẫn còn một chút linh lực sót lại.
"Mẹ yên tâm, con sẽ dùng 'Thủy Triều Chưởng' để làm sạch chúng trong nháy mắt!"
Nàng đứng trước bồn rửa, hai tay bắt quyết, miệng lẩm bẩm thần chú. Đáng lẽ ra nước phải chảy nhẹ nhàng như suối nguồn, nhưng không, do Kaguya chưa quen với áp lực nước của thành phố, cộng thêm linh lực bị nhiễu loạn bởi mắm tôm từ tối qua, vòi nước bỗng nhiên... nổ tung.
Bùm!
Nước phun trào như vòi rồng, bắn tung tóe khắp căn bếp. Đống bát đĩa bay vèo vèo như những đĩa bay ngoài hành tinh. Bà Trúc đang thái hành ngoài sân nghe tiếng động lạ liền lao vào, chỉ thấy Kaguya đang đứng giữa "thủy trận", toàn thân ướt sũng, tóc tai bết bát, tay vẫn đang cố giữ cái vòi nước đang nhảy múa như một con rắn điên.
"CÔNG CHÚA MẶT TRĂNG! CÔ ĐỊNH BIẾN NHÀ TÔI THÀNH THỦY CUNG ĐẤY À?" Bà Trúc gầm lên, tay vớ ngay chiếc chảo thần thánh — vũ khí tối thượng của mọi bà nội trợ.
Kaguya mếu máo: "Con... con chỉ định dùng phép thuật cho nhanh thôi mà!"
"Phép với chả thuật! Ở đây chỉ có phép tắc nhà bà Trúc thôi!"
Đang lúc hỗn loạn, ông Tre hớt hải chạy vào, tay cầm một tờ sớ... à không, là tờ hóa đơn tiền điện tháng trước. "Trời ơi là trời! Nước chảy thế này thì tháng sau tôi bán hết đống lồng chim cũng không đủ trả tiền nước đâu con ơi!"
Sau khi khóa van nước và dọn dẹp bãi chiến trường, Kaguya bị phạt ngồi ngoài sân, tay cầm một con dao nhỏ và một khúc tre.
"Học chuốt nan đi. Không dùng phép thuật, không thủy triều chưởng gì hết. Cứ dùng sức người mà làm." Ông Tre thở dài dặn dò.
Kaguya nhìn khúc tre cứng ngắc, rồi nhìn đôi bàn tay ngọc ngà của mình. Nàng khẽ thở dài, nhìn lên bầu trời ban ngày — nơi Mặt Trăng vẫn đang lặn lẽ quan sát. Nàng lẩm bẩm: "Mẫu hậu ơi, ở Trái Đất rửa bát còn khó hơn học cách điều khiển quỹ đạo các vì sao..."
Đúng lúc đó, từ đầu ngõ, một chàng trai cao ráo, mặc vest đen lịch lãm, đeo kính râm cực ngầu, tay cầm một thiết bị dò tìm kỳ lạ đang tiến lại gần. Anh ta dừng lại trước cửa quán "Bún đậu Trúc Xinh", nhìn vào chiếc máy đang kêu tít tít liên hồi, rồi nhìn cô gái đang ngồi chật vật với khúc tre dưới sân.
Anh ta bỏ kính ra, để lộ đôi mắt sắc sảo nhưng hiện rõ vẻ mệt mỏi: "Tìm thấy rồi. Nhị công chúa, người chơi hơi lâu rồi đấy."
Kaguya ngước lên, tim đập thình thịch. Đó là Tsuki — đội trưởng đội thu hồi tài sản của hoàng gia, cũng là "ông cụ non" mà nàng ghét nhất.
Tsuki chưa kịp dứt lời thì bà Trúc từ trong nhà đi ra, tay vẫn cầm chiếc chảo: "Này anh kia! Ăn bún đậu thì vào bàn ngồi, đứng đấy nhìn con gái tôi làm gì? Đẹp trai mà không có tiền mở hàng là tôi đánh cho rụng răng đấy nhé!"
Sứ giả mặt trăng cao quý bỗng khựng lại, lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy một loại sát khí còn đáng sợ hơn cả bão vũ trụ tỏa ra từ... một chiếc chảo chống dính.