MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCông Chúa Mặt Trăng Không Muốn Về TrờiChương 4: TUYỆT CHIÊU "PHÁT SÁNG"

Công Chúa Mặt Trăng Không Muốn Về Trời

Chương 4: TUYỆT CHIÊU "PHÁT SÁNG"

1,079 từ · ~6 phút đọc

Sau màn chạm trán đầy kịch tính với "anh chàng vest đen" Tsuki, Kaguya bị bà Trúc lôi xềnh xệch vào nhà để tránh gây náo loạn khu phố. Trong khi đó, Tsuki – một sứ giả mặt trăng vốn chỉ biết đến những thuật toán và quy tắc lạnh lẽo – vẫn đang đứng ngẩn ngơ trước cửa, cố gắng phân tích xem chiếc "vũ khí hình tròn màu đen" (cái chảo) của người phụ nữ kia làm từ vật liệu gì mà có thể gây áp chế tinh thần mạnh đến thế.

Trời bắt đầu sập tối. Ở dưới trần gian, bóng tối đồng nghĩa với việc bật đèn, nhưng ở nhà ông Tre, bóng tối đồng nghĩa với một cuộc "khủng hoảng tài chính" nhẹ.

"Nga ơi! Bật cái đèn hành lang lên cho bố, sao tối thui thế này?" Ông Tre lụi cụi dưới bếp, tay cầm tờ hóa đơn tiền điện tháng trước vừa được gửi đến. Ông thở dài nhìn con số: "Cứ cái đà này, chắc bố phải chặt hết đống tre dự trữ đi bán củi mới đủ tiền trả tiền điện mất."

Kaguya đang ngồi trên ghế tre, tay cầm khúc tre chuốt dở, nghe thấy thế liền nảy ra một ý tưởng thiên tài. Nàng nhớ lại trong kỳ thi tốt nghiệp "Nghi thức Cung đình", nàng đã đạt điểm tuyệt đối môn Quang Năng Đại Pháp. Với nàng, việc phát sáng chỉ là chuyện nhỏ như ăn một quả cà pháo.

"Bố Tre đừng lo! Con có cách tiết kiệm điện cho bố!"

Nàng đứng dậy, hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ linh lực còn sót lại (vốn đã bị tiêu hao kha khá sau vụ "Thủy Triều Chưởng" buổi sáng) vào đôi bàn tay. Nàng nhắm mắt, lẩm bẩm: "Hỡi hào quang của hằng nga, hãy soi sáng căn nhà rách nát này!"

Vụt!

Một luồng ánh sáng trắng xanh rực rỡ bỗng nhiên tỏa ra từ cơ thể Kaguya. Ban đầu, nó chỉ dịu nhẹ như ánh trăng rằm, nhưng vì quá phấn khích, nàng đã "lố tay". Cả căn nhà bỗng chốc sáng rực như thể có một quả bom nguyên tử vừa nổ chậm ngay giữa phòng khách. Ánh sáng mạnh đến mức ông Tre phải lấy nón lá che mặt, còn bà Trúc từ trong buồng chạy ra, tay cầm chiếc chảo che mắt, mắng xối xả:

"Cái gì thế này? Cô định mở tiệc bar hay định nướng chín cả nhà hả Nga?"

"Con... con đang giúp bố tiết kiệm điện mà!" Kaguya tự hào nói, gương mặt nàng giờ đây sáng chói lòa như một bóng đèn cao áp loại 500W.

"Tiết kiệm cái nỗi gì! Ánh sáng này làm cháy hết cả võng mạc của tôi rồi!" Bà Trúc gầm lên. "Tắt ngay! Tắt ngay cái bóng đèn di động này đi!"

Kaguya lúng túng cố gắng thu hồi linh lực, nhưng khổ nỗi, linh lực mặt trăng rất nhạy cảm với... cảm xúc. Càng bị mắng, nàng càng hoảng, mà càng hoảng thì ánh sáng lại càng... nhấp nháy. Căn nhà ông Tre phút chốc biến thành một vũ trường thực thụ với ánh sáng strobe giật liên hồi.

"Bố ơi! Con không tắt được! Cứu con!"

Đúng lúc đó, từ ngoài cửa, một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên: "Thật là một sự sỉ nhục cho hoàng tộc Mặt Trăng."

Tsuki bước vào, gương mặt vẫn không một chút biểu cảm. Anh đưa tay lên, một làn sương bạc nhẹ nhàng tỏa ra, trung hòa hoàn toàn luồng ánh sáng đang hỗn loạn quanh Kaguya. Căn nhà trở lại trạng thái bình thường, hay đúng hơn là tối thui vì bóng đèn cũ của ông Tre đã bị cháy do quá tải từ trường.

Kaguya thở hổn hển, ngồi thụp xuống ghế, gương mặt xám xịt.

"Ngươi... ngươi lại đến đây làm gì? Ta đã nói là ta không về!"

Tsuki không trả lời nàng. Anh quay sang ông Tre và bà Trúc, cúi chào một cách cứng nhắc như một con robot: "Chào hai người dân hạ giới. Tôi là Minh Nguyệt, là... anh họ xa lắc xa lơ của Nguyệt Nga. Tôi đến để đưa em ấy về."

Bà Trúc khoanh tay trước ngực, nhìn Tsuki từ đầu đến chân với vẻ nghi ngờ: "Anh họ? Trông anh bảnh bao thế này mà lại có đứa em ngáo ngơ như nó sao? Mà thôi, dù là ai đi nữa thì cũng vào đây nói chuyện. Nhưng tôi nói trước, đèn nhà tôi vừa cháy, anh giỏi thì sửa đi rồi hãy nói chuyện bắt người."

Ông Tre nhìn Tsuki với ánh mắt cầu cứu: "Cậu Minh Nguyệt này, cậu xem có cách nào sửa cái đèn không? Chứ thắp nến thì tốn tiền lắm..."

Tsuki nhìn lên cái bóng đèn tròn đã đen kịt, rồi nhìn sang Kaguya đang bĩu môi. Vị đội trưởng đội thu hồi tài sản lừng lẫy, người nắm giữ công nghệ tiên tiến nhất của vương quốc, giờ đây phải đối mặt với một thách thức thực sự: Sửa điện dân dụng cho một gia đình nghèo ở Trái Đất mà không được dùng phép thuật quá liều.

Anh thở dài, tháo chiếc cà vạt đắt tiền ra, xắn tay áo sơ mi trắng lên. "Tôi sẽ sửa. Và trong thời gian chờ đợi, tôi yêu cầu được ở lại đây để... giám sát đối tượng."

"Ở lại? Nhà này không có chỗ cho trai lạ ngủ đâu!" Bà Trúc lập tức chặn họng.

"Tôi sẽ làm việc cho quán bún đậu của bà để trả tiền phòng." Tsuki nói một câu khiến Kaguya suýt té ngửa. "Tôi nghe nói quán của bà đang thiếu người chạy bàn?"

Kaguya há hốc mồm: "Tsuki! Ngươi điên rồi sao? Ngươi là sứ giả mặt trăng mà lại đi bưng mắm tôm à?"

Tsuki liếc nhìn nàng, ánh mắt lạnh lùng nhưng thấp thoáng vẻ đắc thắng: "Công chúa còn rửa bát được, tại sao tôi lại không thể bưng mắm tôm? Đây gọi là... chiến thuật thâm nhập."

Và thế là, dưới bóng tối lập lờ của căn nhà nhỏ, một liên minh kỳ lạ đã được hình thành. Một ông bố lo tiền điện, một bà mẹ cầm chảo trị vì, một nàng công chúa phát sáng hỏng, và một sứ giả mặt trăng sắp trở thành "hot boy bún đậu".

Ở phía góc nhà, con thỏ béo tên Béo đang gặm dở miếng bánh pía, lầm bầm: "Cái nhà này... sắp loạn thật rồi."