MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCông Chúa Mặt Trăng Không Muốn Về TrờiChương 5: THỎ NGỌC XUẤT HIỆN

Công Chúa Mặt Trăng Không Muốn Về Trời

Chương 5: THỎ NGỌC XUẤT HIỆN

986 từ · ~5 phút đọc

Đêm đó, khi cả nhà ông Tre đang chìm trong giấc ngủ (sau khi đã tạm thời giải quyết xong mớ hỗn độn về điện nước), một luồng sáng hồng nhạt bỗng nhiên "phịch" một tiếng đáp xuống ban công ngổn ngang tre nứa.

Kaguya, người đang nằm gác chân lên đống lồng chim xem nốt bộ phim truyền hình dài tập trên chiếc máy tính bảng đời cũ (mượn tạm của hàng xóm bằng cách... đổi một viên đá cuội lấp lánh), bỗng thấy một vật thể tròn xoe, trắng muốt lăn lông lốc vào phòng.

"Ôi trời, cái bánh bao khổng lồ nào đây?" Kaguya lẩm bẩm, thò tay định bốc thử.

"Bánh bao cái đầu cô! Ta là Thỏ Ngọc cao quý, là cánh tay đắc lực của Hằng Nga, là thần thú cấp SSS của vương quốc đây!"

Cái "bánh bao" bỗng đứng thẳng dậy trên hai chân sau, lộ ra cái bụng mỡ rung rinh dưới lớp lông trắng mượt. Nó đeo một chiếc vương miện nhỏ xíu nghiêng lệch trên đầu và đôi tai dài đang giật liên hồi vì phẫn nộ.

Kaguya tròn mắt: "Béo? Là ngươi sao? Sao ngươi lại... phình ra như cái bong bóng thế kia?"

Con thỏ, tên thường gọi trên cung trăng là Ngọc Thố nhưng giờ chỉ xứng với cái tên "Béo", thở dài thườn thượt rồi ngồi phịch xuống đống nan tre. Nó lôi từ trong cái túi không gian nhỏ xíu trước ngực ra một miếng bánh pía sầu riêng, cắn một miếng ngập chân răng.

"Tại ai? Tại ai mà ta phải xuống đây?" Béo vừa nhai vừa lèm bèm. "Cô trốn đi, làm cung đình loạn hết cả lên. Ta bị giao nhiệm vụ xuống giám sát cô, nhưng trên đường đi ta bị lạc vào một cái xưởng làm bánh trung thu ở dưới hạ giới. Cô biết đấy... quy trình kiểm định chất lượng sản phẩm là rất quan trọng. Ta phải nếm thử hết đống bánh đó mới thoát ra được."

Kaguya nhìn cái bụng tròn vo của con thú cưng, không nhịn được mà đưa tay chọc chọc: "Thế sao ngươi không về cung báo cáo? Xuống đây làm gì?"

Béo liếc nhìn Kaguya, ánh mắt lộ rõ sự gian xảo: "Về? Cô điên à? Trên đó chỉ có lá cây với sương mù. Dưới này có bánh pía, trà sữa, lại còn có cả cái món gọi là 'thức ăn nhanh' giao tận giường. Ta quyết định rồi, ta sẽ ở lại đây bảo vệ cô... và bảo vệ cái tủ lạnh nhà này."

Sáng hôm sau, tiếng hét của bà Trúc làm rung chuyển cả khu phố.

"ÔNG TRE! CÁI CON CHUỘT CỐNG KHỔNG LỒ NÀO ĐÃ ĂN HẾT NỬA CÂN THỊT NẠC VAI TÔI ĐỂ TRONG TỦ LẠNH THẾ NÀY?"

Kaguya và Béo (lúc này đang cố thu mình lại thành một quả cầu lông vô hại) run bần bật dưới gầm bàn. Ông Tre hớt hải chạy vào, tay cầm cái lồng chim chưa kịp đan xong: "Chuột đâu mà chuột? Có khi con mèo nhà ông Năm hàng xóm nó lẻn vào chăng?"

"Mèo nào ăn cả bì bánh pía với uống hết nửa chai coca hả?" Bà Trúc chỉ tay vào cái bẫy bằng chứng: một con thỏ trắng muốt đang nằm lăn ra sàn, miệng vẫn còn dính chút mỡ lợn, đang giả vờ ngủ say như chết.

Kaguya vội vàng lao ra, bế thốc Béo lên: "Mẹ ơi! Đây là... thỏ con bị lạc con nhặt được hôm qua! Nó đáng thương lắm, mẹ cho nó ở lại nhé?"

Bà Trúc nheo mắt, chiếc chảo trên tay rung lên bần bật: "Thỏ? Thỏ gì mà to như cái thúng thế này? Lại còn biết uống coca? Con bé Nga này, nhà đã đủ miệng ăn rồi, giờ lại thêm cái cục nợ này nữa sao?"

Béo bỗng nhiên mở mắt, dùng kỹ năng "mắt long lanh" cấp độ hoàng gia, cọ cọ cái đầu lông lá vào tay bà Trúc, phát ra tiếng kêu khịt khịt vô cùng đáng thương. Không chỉ vậy, nó còn khôn khéo lôi từ trong túi không gian ra một viên ngọc nhỏ xíu sáng lấp lánh (vốn là đá mài thuốc quý của cung đình) đặt vào lòng bàn tay bà.

Cơn giận của bà Trúc bỗng chốc bốc hơi. Bà nhìn viên ngọc lấp lánh, rồi nhìn cái bộ dạng "mập mạp dễ thương" của con thỏ.

"Ơ kìa... nhìn kỹ thì cũng thấy nó có nét... sang trọng đấy chứ. Thôi được rồi, cho nó ở lại. Nhưng bảo nó, dám đụng vào mâm bún đậu khách đang ăn là tôi cho lên đĩa làm món thỏ xào sả ớt đấy nhé!"

Béo rùng mình, thầm thề trong lòng sẽ không bao giờ đụng vào bún đậu trước mặt bà chủ quán.

Trong khi đó, ở ngoài sân, Tsuki đang chật vật quét lá với phong thái của một quý tộc đi vi hành. Anh nhìn vào trong nhà, thấy Kaguya đang cười đùa với con thỏ béo phì, lòng thầm nghĩ: “Hoàng cung đang ráo riết tìm kiếm, sứ giả các nước đang đổ bộ đòi nợ, vậy mà nàng lại ở đây nuôi thỏ và ăn bánh pía? Nhị công chúa, người đúng là cái nợ đời của tôi mà.”

Nhưng Tsuki không có nhiều thời gian để suy nghĩ. Tiếng bà Trúc lại vang lên: "Cái anh Minh Nguyệt kia! Đứng đấy làm cảnh à? Sang quán bưng mâm nhanh lên, khách đến kín bàn rồi kìa! Đẹp trai mà lười là tôi trừ lương đấy!"

Vị sứ giả lạnh lùng của Mặt Trăng thở dài, bỏ chiếc chổi xuống, chuẩn bị cho một ngày làm việc "nồng nàn" mùi mắm tôm. Một chương mới của cuộc đời "lưu vong" đã thực sự bắt đầu với sự gia nhập của một con thần thú ham ăn và một anh chàng hot boy bưng mâm nghiêm túc quá đà.