MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCông Chúa Mặt Trăng Không Muốn Về TrờiChương 6: CÔNG CHÚA ĐỐI ĐẦU VỚI MÔN TOÁN ĐẠI SỐ

Công Chúa Mặt Trăng Không Muốn Về Trời

Chương 6: CÔNG CHÚA ĐỐI ĐẦU VỚI MÔN TOÁN ĐẠI SỐ

1,064 từ · ~6 phút đọc

Sáng thứ Hai, khi vạn vật vẫn còn đang ngái ngủ, một cuộc chiến khốc liệt đã nổ ra tại căn nhà nhỏ của ông Tre. Đối tượng gây hấn: Một chiếc áo sơ mi trắng đồng phục phẳng phiu. Đối tượng phòng thủ: Công chúa Kaguya, người đang bám chặt lấy chân giường như thể đó là phao cứu sinh cuối cùng của đời mình.

"Con không đi! Tại sao một thực thể năng lượng cao như con lại phải ngồi trong một cái hộp xi măng để nghe về 'đạo hàm' và 'tích phân'?" Kaguya hét lên, mái tóc trắng (vừa được nhuộm đen xì để ngụy trang) rũ rượi.

Bà Trúc khoanh tay, tay kia vẫn lăm lăm chiếc muôi múc canh: "Ở Trái Đất, không có bằng cấp thì chỉ có nước đi bưng bún đậu cả đời thôi con ạ! Mà nhìn cái tay tiểu thư của cô, bưng hai mâm là gãy, nên tốt nhất là cắp sách đến trường ngay cho tôi!"

Ông Tre thì lúi húi nhét vào cặp sách của nàng một hộp cơm toàn cà pháo và đậu phụ, kèm theo một lời dặn dò đầy lo lắng: "Đi học cho có bạn có bè con ạ. Với lại... cô giáo mà có gọi lên bảng, con cứ bảo là nhà con nghèo quá, bố con chỉ biết đan tre nên con chưa học kịp, đừng có dùng phép thuật kẻo nhà trường tưởng mình là phù thủy thì khổ."

Và thế là, với cái tên mới "Trịnh Nguyệt Nga", Kaguya bước vào ngôi trường trung học với tâm thế của một chiến binh ra pháp trường. Kẻ hộ tống nàng không ai khác chính là Tsuki — người giờ đây cũng mặc đồng phục nam sinh, đeo kính cận, đóng vai "anh họ học giỏi" để giám sát nàng 24/7.

"Nghe này Công chúa," Tsuki thì thầm khi cả hai bước vào lớp. "Trí tuệ của người Mặt Trăng vượt xa nhân loại cả vạn năm ánh sáng. Đừng có làm mất mặt hoàng tộc bằng cách bị điểm kém đấy."

Kaguya bĩu môi: "Ngươi cứ đợi đấy mà xem!"

Tiết đầu tiên: Toán Đại số.

Thầy giáo, một người đàn ông có cái đầu hói sáng bóng không kém gì trăng đêm rằm, viết lên bảng một dãy phương trình dài dằng dặc. Kaguya nhìn lên bảng, mắt nàng bắt đầu quay cuồng. Đối với nàng, các con số không phải là vấn đề, vấn đề là tại sao người Trái Đất lại dùng chữ "x" và "y" để đi tìm một thứ không tồn tại?

"Mời em Trịnh Nguyệt Nga lên bảng giải phương trình tìm x," thầy giáo gõ thước.

Kaguya đứng dậy, tự tin bước lên bảng. Nàng cầm viên phấn, nhìn vào dòng chữ 2x+5=15. Nàng cười thầm trong bụng: "Tìm x sao? Quá đơn giản!"

Nàng không viết công thức. Nàng nhắm mắt lại, dùng năng lượng của đôi mắt "pha pha" rà soát khắp cái bảng đen. Sau đó, nàng dõng dạc tuyên bố:

"Thưa thầy, chữ 'x' nằm ngay đây, ở giữa số 2 và dấu cộng. Nó không chạy đi đâu cả, thầy không cần phải đi tìm nữa đâu ạ!"

Cả lớp lặng im trong ba giây, rồi một trận cười như nổ tung cả trường học vang lên. Thầy giáo đứng hình, mặt đỏ gay như quả cà chua chín. Tsuki ngồi dưới lớp lấy tay che mặt, lầm bẩm: "Tôi không quen cô ta... Tôi thực sự không biết cô gái này là ai..."

"Em... em giỡn mặt tôi đấy à?" Thầy giáo lắp bắp. "Giải hệ phương trình cho tôi ngay!"

Kaguya bắt đầu lúng túng. Nàng quyết định dùng đến chiêu cuối. Nàng nhớ lại cách các sứ giả Mặt Trăng tính toán quỹ đạo: dùng sóng não. Nàng tập trung tinh thần, định bụng hack luôn vào bộ não của thầy giáo để lấy đáp án. Nhưng thay vì lấy được đáp án, do linh lực quá mạnh cộng với sự lười biếng bẩm sinh, nàng lại vô tình kích hoạt... hệ thống loa phát thanh của trường.

Bỗng nhiên, từ loa thông báo vang lên giai đoạn bài nhạc phim dài tập mà Kaguya đang xem dở tối qua: "Anh yêu em nhưng chúng ta là hai thế giới khác biệt..." với âm lượng cực đại.

Cả trường náo loạn. Thầy hiệu trưởng chạy ra sân, bảo vệ chạy nháo nhào tìm chỗ tắt loa. Trong phòng học, Kaguya đứng ngơ ngác giữa đống phấn trắng, còn Tsuki thì đã nhanh tay rút phích cắm điện dưới gầm bàn giáo viên để dập tắt thảm họa trước khi Kaguya "phát sáng" vì quá bối rối.

Giờ ra chơi, Kaguya ngồi gặm miếng cà pháo của ông Tre dưới gốc cây phượng, vẻ mặt đầy uất ức.

"Toán học Trái Đất thật là vô lý," nàng càm ràm với con thỏ Béo đang trốn chui trốn lủi trong cặp sách. "Tại sao phải đi tìm 'x' khi chúng ta có thể dùng trực giác vũ trụ để thấy được vạn vật?"

Béo nhô cái đầu đầy mỡ ra, miệng vẫn đang nhai dở cái bánh quy chôm được từ căng tin: "Cô đừng than vãn nữa. Lo mà học đi, tôi vừa nghe lén được mấy đứa bạn trong lớp bảo là cuối tuần này có bài kiểm tra một tiết đấy. Nếu cô bị điểm 0, bà Trúc sẽ biến tôi thành món thỏ giả cầy thật đấy!"

Kaguya rùng mình. Nàng nhìn sang Tsuki, người đang ngồi đọc cuốn sách "Lịch sử nhân loại" một cách say mê.

"Này Minh Nguyệt... à không, Tsuki," Kaguya nhỏ nhẹ. "Ngươi... ngươi có thể chỉ ta cách tìm 'x' mà không dùng phép thuật được không? Ta sẽ cho ngươi xem trước tập cuối bộ phim 'Tình người duyên trăng'!"

Tsuki đẩy gọng kính, ánh mắt lạnh lùng nhưng khóe môi hơi nhếch lên: "Giao kèo đã thành lập. Nhưng ngoài việc học, cô phải hứa một điều: Không được dùng linh lực để hút nước bồn cầu trong trường nữa, các bạn nam đang đồn là trường mình có ma đấy!"

Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của sân trường, một nàng công chúa kiêu ngạo và một sứ giả nghiêm túc bắt đầu cuộc chiến chống lại "giặc dốt" mang tên Đại số, khởi đầu cho những ngày tháng học đường dở khóc dở cười của Nguyệt Nga tại nhân gian.