Nếu cuộc đời của Kaguya là một bộ phim hài kịch rực rỡ, thì cuộc đời của Tsuki – Đội trưởng đội thu hồi tài sản hoàng gia – chính là một bản báo cáo Excel khô khan bị lỗi hệ thống.
Tsuki đứng trước gương trong căn phòng nhỏ (vốn là kho chứa tre của ông Tre), chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng đồng phục. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nạp vào lồng ngực thứ không khí đặc quánh mùi khói bụi và... hương mắm tôm từ quán của bà Trúc. Đối với một người Mặt Trăng vốn chỉ sống bằng năng lượng sạch, việc phải thích nghi với hệ sinh thái này là một cực hình.
"Nhiệm vụ: Đưa Công chúa trở về. Phương pháp: Giám sát tầm gần. Trở ngại: Chiếc chảo của người phụ nữ tên Trúc và sự lười biếng vô hạn của đối tượng," Tsuki lẩm bẩm vào chiếc khuy áo – thực chất là máy ghi âm hành trình.
Anh bước ra quán bún đậu với phong thái của một tổng tài chuẩn bị ký kết hợp đồng tỷ đô. Nhưng thực tế phũ phàng ập đến ngay lập tức.
"Kìa! Hot boy Minh Nguyệt ra rồi! Cho chị hai suất đầy đủ nhiều dồi, thêm mắm tôm nhiều ớt em ơi!" Một nhóm nữ sinh vừa tan học ré lên khi thấy Tsuki.
Tsuki khựng lại, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt. "Thưa các thực thể nhân loại, tôi không phải là 'Minh Nguyệt', tôi là... nhân viên phục vụ. Và xin hãy hạn chế việc phát ra âm thanh tần số cao nhắm vào tôi."
Bà Trúc từ trong bếp quát vọng ra: "Thằng kia! Nói năng gì với khách thế hả? Cười lên! Đẹp trai để làm gì mà cái mặt như mất sổ gạo thế? Đưa mâm bún này ra bàn số 4 nhanh lên!"
Tsuki nhìn khay bún đậu đầy ắp, mùi mắm tôm xông thẳng vào mũi. Đôi tay vốn chỉ quen cầm lệnh bài quyền lực nay run rẩy bưng lấy khay nhựa. Anh tiến về phía bàn số 4 với những bước đi cứng nhắc như robot.
Rủi thay, Kaguya – đang vừa đi vừa mải mê lướt Shopee săn sale trà sữa – lại đúng lúc lù lù xuất hiện ngay khúc quanh.
"Tránh đường! Tránh đường! Còn 10 giây nữa là hết mã giảm giá 50% rồi!" Kaguya hét lên, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại.
Bộp!
Một cú va chạm trực diện.
Tsuki không kịp phản ứng. Khay bún đậu trên tay anh bay vèo lên không trung như một vật thể bay không xác định (UFO). Và theo đúng định luật vạn vật hấp dẫn của Trái Đất, toàn bộ bát mắm tôm đặc sánh, tím lịm, thơm lừng đã hạ cánh chính xác 100% xuống... chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi của sứ giả mặt trăng.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm quán bún đậu.
Tsuki đứng hình. Anh nhìn xuống ngực mình, nơi mắm tôm đang từ từ chảy xuống, tạo thành một tác phẩm nghệ thuật trừu tượng đầy mùi vị. Liêm sỉ của một vị quan đại thần cấp cao nhất Mặt Trăng phút chốc tan thành mây khói theo làn khói đậu phụ rán.
"Nguyệt... Nga..." Tsuki gằn giọng qua kẽ răng, linh lực quanh người anh bắt đầu dao động mạnh đến mức làm mấy chiếc ghế nhựa xung quanh rung bần bật.
Kaguya bấy giờ mới ngẩng mặt lên, nhìn thấy thảm cảnh thì xanh mét mặt mày. Nàng giấu vội cái điện thoại ra sau lưng, cười cầu hòa: "Ơ... anh họ... Em xin lỗi. Tại cái mã giảm giá nó... nó quyến rũ quá."
"CÔ CÓ BIẾT CHIẾC ÁO NÀY LÀM TỪ SỢI QUANG PHỔ VŨ TRỤ KHÔNG?" Tsuki gầm lên, quên luôn cả việc giữ kẽ trước mặt người phàm.
Bà Trúc nghe tiếng động lạ liền lao ra. Thấy cảnh tượng bừa bãi, bà không những không bênh Tsuki mà còn vỗ đùi đen đét: "Trời ơi là trời! Phí của giời chưa! Nga, sao con đậu phụ vào người anh thế? Còn Minh Nguyệt, anh đứng đấy làm gì? Vào nhà tắm mà giặt áo nhanh lên, để mắm tôm nó ngấm vào là coi như vứt cả cái áo tiền triệu đấy!"
Bà Trúc lôi xềnh xệch Tsuki vào trong, vừa đi vừa lầm bầm: "Trai tráng gì mà hậu đậu, bưng có mâm bún cũng không xong. Tí nữa trừ lương 50 nghìn tiền bát mắm nhé!"
Tsuki bị đẩy vào phòng tắm chật hẹp, tay cầm cục xà phòng bánh rẻ tiền, nhìn mình trong gương với bộ dạng thảm hại chưa từng có. Anh bắt đầu dùng sức vò áo, nhưng càng vò, mùi mắm tôm càng lan tỏa nồng nặc hơn nhờ sự hỗ trợ của hơi nước nóng.
"Ta hận Trái Đất này... Ta hận mắm tôm..." Anh lẩm bẩm, nước mắt (vì cay mùi ớt trong mắm) chực trào ra.
Trong khi đó, Kaguya đứng ngoài cửa phòng tắm, áp tai vào nghe ngóng. Nàng bỗng thấy có lỗi chút xíu, nhưng phần lớn vẫn là cảm giác... hả hê. Nàng nói vọng vào:
"Này Tsuki, đừng buồn. Mắm tôm thực ra là tinh hoa đấy. Ngươi ngửi nhiều sẽ thấy nó có mùi của... sự tự do. Với lại, áo hỏng thì tối nay ta dẫn ngươi đi chợ đêm mua áo thun 30 nghìn 4 cái, mặc bao mát luôn!"
"BIẾN ĐI!"
Tiếng hét của sứ giả vọng ra cùng với tiếng vòi nước chảy xối xả. Ở góc sân, con thỏ Béo đang gặm dở miếng đậu phụ rơi dưới đất, nhìn Tsuki với ánh mắt đầy đồng cảm: "Chào mừng đến với nhân gian, người anh em. Ở đây, mắm tôm chính là vũ khí tối thượng, mạnh hơn cả đại bác năng lượng của hoàng cung nhiều."
Đêm đó, Tsuki phải ngủ trong căn phòng đầy mùi xà phòng và mắm tôm vương vấn, lòng thầm thề rằng: Một khi bắt được Kaguya về, anh sẽ kiến nghị lên Nữ hoàng cấm hoàn toàn mọi loại thực phẩm có mùi trên toàn cõi vũ trụ.