MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCông Chúa Mặt Trăng Không Muốn Về TrờiChương 8: CHIẾN DỊCH "HÒA NHẬP CỘNG ĐỒNG"

Công Chúa Mặt Trăng Không Muốn Về Trời

Chương 8: CHIẾN DỊCH "HÒA NHẬP CỘNG ĐỒNG"

1,007 từ · ~6 phút đọc

Sau thảm họa mắm tôm đổ lên đầu Tsuki, bà Trúc quyết định rằng nếu cứ để Kaguya quanh quẩn ở nhà, nàng sẽ sớm biến căn nhà thành một "hố đen vũ trụ" đầy dầu mỡ và rắc rối. Sáng sớm thứ Bảy, bà Trúc quẳng cho Kaguya một chiếc giỏ nhựa màu đỏ và một xấp tiền lẻ nhăn nhúm.

"Cầm lấy năm trăm nghìn này ra chợ mua cho mẹ hai cân thịt dọi, một cân tôm tươi với mớ rau muống. Liệu mà mặc cả, còn dư tiền thì cho con mua trà sữa. Để bị hớ là tối nay nhịn cơm nghe chưa?"

Kaguya nghe đến hai chữ "trà sữa" thì mắt sáng rực như đèn pha. Nàng hất cằm, vỗ ngực tự tin: "Mẹ cứ yên tâm! Với trí tuệ của một thực thể năng lượng cao, việc giao dịch hàng hóa ở cái chợ huyện này chỉ là chuyện nhỏ!"

Nàng lôi xềnh xệch Tsuki đi cùng. Tsuki lúc này đang mặc chiếc áo thun "30 nghìn 4 cái" mua ở chợ đêm — trên ngực in hình một con vịt vàng ngơ ngác — trông không khác gì một anh chàng sinh viên nghèo đi theo xách giỏ cho tiểu thư.

Chợ sáng cuối tuần đông như trẩy hội. Mùi cá tanh, mùi rau héo, và tiếng loa rao bán quần áo giảm giá hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn. Kaguya bước vào chợ với phong thái của một nữ vương đi kinh lý, đầu ngẩng cao đến mức suýt va vào cái sào treo thịt quay.

"Này nhân loại!" Kaguya đứng trước một sạp thịt lợn, chỉ tay vào tảng thịt. "Ta cần hai cân vật chất cơ hữu này để làm món thịt kho tàu."

Bà bán thịt, một người phụ nữ với đôi mắt sắc lẹm và cái tạp dề lốm đốm, nhìn Kaguya từ đầu đến chân rồi nở một nụ cười "kinh doanh": "Ôi giời ơi, cô bé xinh thế này chắc là Việt kiều mới về hả? Thịt dọi hôm nay ngon lắm, 200 nghìn một cân nhé em!"

Tsuki nhíu mày, định rút chiếc kính râm tích hợp máy phân tích giá thị trường ra nhưng bị Kaguya gạt phắt đi. Nàng nhớ lại lời bà Trúc: phải mặc cả.

"200 nghìn? Ngươi định lừa một công chúa sao?" Kaguya khoanh tay, diễn sâu hết mức. "Ta biết thừa giá trị thật của nó. 180 nghìn, không bớt một xu!"

Bà bán thịt giả vờ đau khổ, lấy tay đập đùi: "Thôi chết tôi rồi, bán thế này là lỗ vốn, là phá sản! Nhưng vì em xinh quá, tôi bán mở hàng cho em đấy!"

Kaguya đắc thắng nhìn Tsuki, ánh mắt như muốn nói: Thấy chưa? Ta là thiên tài thương thuyết!

Tiếp theo là sạp tôm. Một ông chú ngồi xổm cạnh chậu nước đầy những con tôm nhảy tanh tách.

"Tôm này là tôm... rồng hả chú?" Kaguya hỏi, mắt dán vào những con tôm lớn.

"Tôm sú loại 1 cháu ơi! 400 nghìn một cân, hàng mới vớt dưới biển lên sáng nay!"

Kaguya nhẩm tính, còn 140 nghìn. Nàng tung chiêu "mặc cả thần sầu" lần thứ hai: "Cháu chỉ có 120 nghìn thôi, chú bán cho cháu một cân, chú lấy công làm lãi, tích đức cho con cháu nhé!"

Ông chú nhìn cái giỏ nhựa đỏ của Kaguya, rồi nhìn vẻ mặt ngây thơ của nàng, liền thở dài: "Thôi được rồi, chú bán lỗ cho cháu. Cháu đúng là con nhà tông, mặc cả thế này thì chú chết đói."

Sau khi mua thêm mớ rau muống "hàng hiệu" giá 20 nghìn, Kaguya hớn hở xách giỏ về, trong lòng thầm tính toán số tiền trà sữa mình sắp có được. Nhưng khi nàng bước chân vào nhà và dõng dạc báo cáo thành tích, bà Trúc cầm miếng thịt lên, mặt bỗng tím tái lại.

"TRỊNH NGUYỆT NGA! Cô mua cái gì đây?"

Kaguya tự tin: "Thịt dọi loại một giá 180 nghìn đấy mẹ! Con còn mặc cả được xuống hẳn 20 nghìn nữa cơ!"

Bà Trúc ném miếng thịt xuống thớt: "Dọi cái đầu cô! Đây là mỡ lá với bì lợn sề! Giá ngoài chợ chỉ có 60 nghìn một cân! Còn tôm này..." Bà mở túi tôm ra, "Đây là tôm đông lạnh rã đông, chú ta cho ít hóa chất vào cho nó nhảy, mang về đến nhà là thối um lên rồi! Cô mua một cân tôm chết với giá tôm sú sống?"

Kaguya sững sờ: "Nhưng... nhưng họ bảo họ bán lỗ cho con mà?"

"Họ lỗ cái lỗ mũi họ ấy!" Bà Trúc gầm lên, vớ ngay chiếc chảo thần thánh. "Năm trăm nghìn của tôi mà cô mang về đống rác này hả? Trà sữa cái gì! Ra kia đứng khoanh tay vào cột tre cho tôi!"

Tsuki đứng cạnh, thở dài một tiếng đầy cảm thông. Anh thì thầm: "Tôi đã bảo cô rồi, hệ thống giá trị ở đây dựa trên mức độ 'lươn lẹo' của người bán, chứ không phải quy luật cung cầu vũ trụ đâu."

Kaguya ấm ức đứng khoanh tay ở góc nhà, đôi mắt to tròn bắt đầu rưng rưng. Nàng cảm thấy bị phản bội bởi cả thế giới. Hoá ra làm người phàm còn khó hơn làm thần tiên gấp bội.

Đúng lúc đó, Thỏ Ngọc Béo lân la bò đến, trong miệng vẫn còn ngậm cái tai lợn luộc vụng trộm được. Nó huých nhẹ vào chân Kaguya: "Đừng buồn chủ nhân, ít ra mớ rau muống kia... vẫn ăn được. Mà thôi, lát nữa ta sẽ dùng linh lực hack vào ví điện tử của ông Tre, chúng ta đi đặt gà rán về ăn bù, coi như bồi thường thiệt hại tinh thần."

Đêm đó, Kaguya nằm trên giường, nhìn ánh trăng khuyết qua cửa sổ, nhận ra một chân lý cay đắng: Ở vương quốc Mặt Trăng, nàng chỉ sợ mỗi Nữ hoàng; nhưng ở Trái Đất, nàng sợ nhất là những người bán thịt lợn và... chiếc chảo của mẹ Trúc.