MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCông Chúa Mặt Trăng Không Muốn Về TrờiChương 9: KHI TIÊN NỮ LÀM THÊM

Công Chúa Mặt Trăng Không Muốn Về Trời

Chương 9: KHI TIÊN NỮ LÀM THÊM

1,168 từ · ~6 phút đọc

Sau cú lừa ngoạn mục ở chợ huyện, Kaguya chính thức rơi vào tình trạng "phá sản". Khoản nợ năm trăm nghìn của mẹ Trúc treo lơ lửng trên đầu nàng như thanh gươm Damocles, còn con thỏ Béo thì liên tục biểu tình vì thiếu bánh pía. Không còn cách nào khác, nàng công chúa kiêu kỳ buộc phải dấn thân vào con đường làm thêm chuyên nghiệp tại quán bún đậu mắm tôm "Trúc Xinh".

"Nghe đây nhóc Nga," Bà Trúc vừa đảo chảo đậu vừa dặn dò, "Làm phục vụ là phải nhanh nhẹn, tươi cười, khách gọi là phải 'Dạ', khách mắng là phải 'Vâng'. Tuyệt đối không được dùng cái ánh mắt 'khinh miệt chúng sinh' kia để nhìn khách, nghe chưa?"

Kaguya thở dài, buộc chiếc tạp dề màu hồng có in hình một cây trúc gầy guộc lên người. Nàng liếc nhìn sang bên cạnh, Tsuki đã sớm bắt nhịp với công việc. Hắn bưng hai mâm bún đậu trên hai tay, lách qua các bàn ăn một cách điệu nghệ. Dù khuôn mặt vẫn lạnh lùng như tiền, nhưng mỗi khi hắn đi ngang qua, các bà các chị lại thi nhau gọi thêm dồi sụn chỉ để được ngắm "hot boy bưng mâm" thêm vài giây.

"Nhìn kìa," Tsuki thì thầm khi đi ngang qua Kaguya, "Hiệu suất làm việc của tôi đã tăng 300% kể từ khi áp dụng thuật toán di chuyển tối ưu. Cô nên học hỏi đi."

"Ngươi chỉ được cái mã thôi!" Kaguya hậm hực.

Đúng lúc đó, quán bắt đầu bước vào giờ cao điểm. Khách ùa vào như nước lũ. Tiếng gọi món, tiếng bát đũa chạm nhau, và mùi mắm tôm nồng nàn tạo nên một bầu không khí hỗn loạn mà Kaguya chưa bao giờ tưởng tượng nổi.

"Em ơi, bàn 5 tính tiền!" "Phục vụ đâu, cho thêm bát mắm nhiều đường!" "Cho một suất không hành, nhiều dồi, ít bún, đậu phải giòn tan nhưng bên trong phải mềm như thạch nhá!"

Kaguya bắt đầu xoay như chong chóng. Nàng cầm cuốn sổ gọi món, tay viết ngoáy như rồng bay phượng múa (thực chất là chữ cổ Mặt Trăng nên chẳng ai đọc được). Trong cơn bấn loạn, linh lực của nàng bắt đầu có dấu hiệu... rò rỉ. Mỗi khi nàng hồi hộp hoặc bực mình, cơ thể nàng lại phát ra những tia sáng le lói.

"Ơ, cô bé này xịt nước hoa gì mà người cứ... lấp lánh thế?" Một thực khách ngạc nhiên hỏi.

Kaguya giật mình, vội vàng cười trừ: "Dạ... dạ tại quán mình dùng đèn led phản chiếu đấy ạ!"

Thế nhưng, đỉnh điểm của sự cố xảy ra khi một bàn khách gồm những thanh niên xăm trổ, cố tình gây khó dễ để được miễn phí bữa ăn.

"Này! Bún đậu gì mà không có vị 'tinh tú' thế này?" Tên cầm đầu đập bàn. "Tao nghe nói quán này nổi tiếng lắm, mà sao phục vụ chậm như rùa, mặt mũi thì như sắp đi đưa đám?"

Kaguya đứng đó, đôi mắt đã bắt đầu rực sáng như đèn pha sân vận động. Nàng siết chặt khay nhựa. Tsuki thấy tình hình bất ổn, định lao ra can thiệp nhưng bị một nhóm nữ sinh vây quanh xin số điện thoại, không dứt ra được.

"Các vị..." Kaguya gằn giọng, "Các vị có biết là để làm ra đĩa đậu này, mẹ Trúc đã phải dậy từ 4 giờ sáng không? Các vị có biết là dồi sụn này được nhồi bằng cả tâm huyết không?"

"Thôi bớt xàm đi em gái! Gọi chủ quán ra đây, không tao đập quán!" Tên thanh niên đứng dậy, định hất bát mắm tôm vào người Kaguya.

Vụt!

Lần này, không cần "Thủy Triều Chưởng", Kaguya chỉ cần vung nhẹ tay, một luồng ánh sáng cực mạnh từ cơ thể nàng tỏa ra, chói lòa đến mức cả quán bún đậu tối sầm lại trong mắt mọi người, chỉ còn thấy một vầng hào quang rực rỡ. Trong giây lát, bát mắm tôm trên tay tên thanh niên bỗng nhiên... bay ngược trở lại, úp trọn vào mặt hắn ta một cách thần kỳ.

Cả quán im phăng phắc. Khi ánh sáng nhạt dần, mọi người chỉ thấy tên thanh niên đang sặc sụa trong mùi mắm tôm, còn Kaguya thì đang đứng đó, tay cầm tờ hóa đơn, nụ cười "thoát tục" hiện trên môi.

"Tổng cộng của các vị là bốn trăm năm mươi nghìn. Vì các vị đã 'trải nghiệm' mắm tôm theo cách đặc biệt, quán xin tặng thêm một lượt... ra về bình an."

Nhóm thanh niên xanh mét mặt mày, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra nhưng cảm giác sợ hãi từ linh áp của Kaguya khiến chúng vứt tiền lên bàn rồi chạy thục mạng.

Bà Trúc từ trong bếp chạy ra, nhìn đống hỗn độn rồi nhìn Kaguya: "Có chuyện gì thế? Đèn lại cháy à? Sao tao thấy sáng lòa lên thế?"

"Dạ không mẹ, con vừa... tiếp thị dịch vụ ánh sáng miễn phí cho khách thôi ạ!" Kaguya cười tươi, nhanh tay nhặt số tiền trên bàn.

Buổi tối hôm đó, khi tổng kết doanh thu, bà Trúc vô cùng phấn khởi. Quán chưa bao giờ đông khách đến thế, vì lời đồn về "cô phục vụ biết phát quang" và "anh chạy bàn đẹp trai như tiên" lan rộng khắp mạng xã hội.

Kaguya ngồi bệt xuống sàn, chân tay rã rời. Nàng lén lấy một viên thuốc bất tử (loại kẹo ngậm tăng lực của cung trăng) ra định ăn, nhưng nhìn thấy ông Tre đang lụi cụi sửa lại cái chân bàn bị gãy, bà Trúc thì đang đếm tiền lẻ để sáng mai đi chợ sớm, nàng bỗng khựng lại.

Nàng đứng dậy, pha một ấm trà sen thật thơm, rồi lén bỏ viên thuốc vào đó.

"Bố mẹ uống trà đi cho đỡ mệt. Con... con làm thêm được tiền rồi, mai con trả nợ mẹ nhé."

Bà Trúc ngước lên, ánh mắt bớt đi vẻ nghiêm khắc, thay vào đó là sự dịu dàng hiếm thấy: "Khéo mồm! Thôi, tiền đấy giữ lấy mà mua trà sữa. Mà nhớ, mai đi làm đừng có 'phát sáng' lung tung, tốn tiền điện của tao lắm!"

Kaguya cười hì hì, lòng bỗng thấy ấm áp lạ kỳ. Hóa ra, làm tiên nữ ở vương quốc lạnh lẽo kia chẳng vui bằng việc làm một cô phục vụ bún đậu, tối tối được ngồi ăn cơm cháy cùng bố mẹ dưới ánh đèn tuýp mờ mờ.

Ở ngoài sân, Tsuki nhìn vào trong, tay vẫn đang lau nốt cái khay nhựa. Anh khẽ thở dài, rút điện thoại mặt trăng ra, gõ một dòng tin nhắn gửi về tổng hành dinh: "Đối tượng đang có dấu hiệu bị tha hóa bởi mắm tôm và tình cảm gia đình. Đề nghị gia hạn thời gian quan sát. Tái bút: Gửi thêm cho tôi ít sữa rửa mặt, mùi mắm tôm ám chặt quá rồi."